Thứ Năm, 27 tháng 2, 2014

Tách MobiFone là thiệt thòi lớn cho VNPT

“Tách MobiFone là thiệt thòi lớn cho VNPT”

TS. Mai Liêm Trực đánh giá, VNPT sẽ khó khăn hơn, nhất là một hai năm đầu nếu MobiFone tách ra...


“Tách MobiFone là thiệt thòi lớn cho VNPT”
Ông Lê Ngọc Minh, Chủ tịch MobiFone cho rằng, nếu MobiFone được phê duyệt tách ra sẽ là cơ hội cho nhà mạng so với hiện tại về mở rộng quy mô, khả năng phát triển.

Với MobiFone, việc ra “ở riêng” xem ra là lợi nhiều hơn thiệt, chỉ còn lại khó khăn, thách thức là dồn cho “cha” VNPT.

Rất nhiều ý kiến, vấn đề liên quan đến đề án tái cấu trúc Tập đoàn Bưu chính Viễn thông Việt Nam (VNPT), việc “đi hay ở” của của MobiFone hay VinaPhone, rồi việc cổ phần hóa MobiFone và những thách thức, hướng phát triển của nhà mạng này khi rời VNPT… đã được đưa ra thảo luận tại tọa đàm “Tái cơ cấu thị trường viễn thông Việt Nam”, do Câu lạc bộ Nhà báo Công nghệ thông tin Việt Nam tổ chức, chiều 14/2. 

Vì sao tách MobiFone?
TS. Mai Liêm Trực, người từng là Tổng giám đốc VNPT nói, nếu ông ở vị trí của VNPT, ông cũng không muốn tách vì MobiFone là công sức VNPT gây dựng, chiếm tới hơn 60 - 70% lợi nhuận toàn tập đoàn. “MobiFone là đứa con chính, làm ăn hiệu quả nhất, quy trình quản trị tốt nhất… mọi thứ đều đang rất tốt thì phải tách ra. Chẳng ai muốn tách ra cả”.

Theo ông, tách MobiFone là thiệt thòi lớn cho VNPT. Tuy nhiên, giờ thì việc đã trở thành “vạn bất đắc dĩ”, dù theo ông đây là “lỗi” của chính VNPT.

“Nếu trước đây VNPT làm quyết liệt trong vấn đề cổ phần hóa MobiFone theo chủ trương và thực hiện xong, thì bây giờ đã không đến nỗi khó như vậy”, ông Trực nói.

Vị chuyên gia viễn thông kỳ cựu này cũng cho rằng, VNPT sẽ khó khăn hơn, nhất là một hai năm đầu nếu MobiFone tách ra, tuy nhiên, VNPT sẽ vẫn chịu đựng nổi chứ không bị sốc quá lớn về mặt tài chính. Ông Trực tin rằng, những năm sau VNPT sẽ tốt lên.

Lý do tách MobiFone ra khỏi VNPT để trở thành Tổng công ty Thông tin di động MobiFone, như theo đề án tái cơ cấu VNPT mà Bộ Thông tin và Truyền thông đã trình lên Chính phủ phê duyệt, được ông Phạm Hồng Hải, Cục trưởng Cục Viễn thông giải thích, là do MobiFone đang có một thương hiệu khá mạnh, hoạt động độc lập hơn so với VinaPhone trong VNPT, nên khi tách ra sẽ giúp cho chủ trương cổ phần hóa của Chính phủ nhanh chóng hơn.

Mặt khác, phương án tách MobiFone vẫn đảm bảo cho VNPT có bức tranh tài chính lành mạnh, tiếp tục phát triển trong thời gian tới, còn MobiFone vẫn có nhiều điều kiện phát triển, hình thành một doanh nghiệp năng động hơn, ông Hải nói.

Dưới góc độ cá nhân, Tổng giám đốc VNPT Trần Mạnh Hùng nói, thực ra, từ tháng 5/2012, VNPT đã trình lên Thủ tướng Chính phủ đề án tái cơ cấu tập đoàn, trong đó quan điểm của VNPT là không quản lý cùng lúc hai mạng di động và đề xuất sáp nhập MobiFone và VinaPhone nhưng đã không được chấp thuận.

Sau đó, theo ông Hùng, VNPT đã nghiên cứu rất nhiều phương án, cân nhắc tách VinaPhone hay MobiFone, phân tích các ưu điểm và nhược điểm cả về vấn đề tài chính, kinh tế, sự ảnh hưởng tới khách hàng… Tập đoàn đã thảo luận với Bộ Thông tin và Truyền thông, và cuối cùng đi đến thống nhất tách MobiFone.

Sẽ cổ phần hóa sớm

Theo TS. Mai Liêm Trực, nếu tách MobiFone chỉ để thành tổng công ty nhà nước, thì như thế, thực chất là chỉ tách VNPT ra làm đôi.

Vì thế, tách MobiFone phải là để cổ phần hóa và phải thực hiện ngay, thì mới nên làm, chứ không lại vẫn là chuyện “ông bố cho các con ra ở riêng” và “anh em cùng nhà” cạnh tranh với nhau.

Cục trưởng Phạm Hồng Hải phát biểu, quan điểm của Bộ là tách MobiFone để thực hiện ngay việc cổ phần hóa, chứ MobiFone không trực thuộc bộ, ngành nào. “Việc tách MobiFone và cổ phần hóa là quyết tâm lớn và sẽ triển khai rất sớm”, ông Hải nói.

Đứng về phía doanh nghiệp, ông Lê Ngọc Minh, Chủ tịch MobiFone, Phó tổng giám đốc VNPT cho rằng, nếu được phê duyệt tách ra sẽ là cơ hội cho MobiFone so với hiện tại về mở rộng quy mô, khả năng phát triển. Và MobiFone hiện không thấy có vấn đề gì cả về mặt tổ chức, tài chính, quản trị… Chưa kể, năm nay nhà mạng này có được lợi nhuận hơn 6.000 tỷ, trong khi thoái vốn chỉ khoảng 1.600 tỷ nên khấu hao trong vốn còn khá nhiều.

Ông Minh cũng bày tỏ, khi đó, MobiFone sẽ trở thành một doanh nghiệp độc lập và kinh doanh đa dịch vụ, không đơn thuần là thông tin di động như trước.

Theo Vneconomy:
http://vneconomy.vn/20140215091744923P0C16/tach-mobifone-la-thiet-thoi-lon-cho-vnpt.htm


Rakuten sai lầm khi mua Viber?

Rakuten sai lầm khi mua Viber?

Có vẻ như vụ thâu tóm Viber của Rakuten đang khiến các nhà đầu tư cảm thấy bất an...


Rakuten sai lầm khi mua Viber?
Việc mua Viber với giá “khủng” cho thấy Rakuten có thể đang muốn tìm kiếm sự thành công như của Line.

Cổ phiếu “đại gia” bán lẻ trực tuyến Rakuten của Nhật Bản lao dốc chóng mặt trong phiên giao dịch đầu tuần sáng nay (17/2). Tuần trước, Rakuten tuyên bố mua lại ứng dụng nhắn tin di động Viber với giá 900 triệu USD.

Hãng tin tài chính Bloomberg cho biết, giá cổ phiếu của Rakuten đã giảm 8,8% trong phiên sáng nay tại thị trường Tokyo, đánh dấu phiên giảm mạnh nhất trong vòng hơn 4 tháng trở lại đây. Trong vòng 1 năm qua, giá cổ phiếu này đã tăng 84%. Phiên sáng nay, chỉ số Topix của thị trường chứng khoán Nhật tăng 0,5%.

Có vẻ như vụ thâu tóm Viber của Rakuten đang khiến các nhà đầu tư cảm thấy bất an, bởi lẽ Mô hình kinh doanh của Viber - loại dịch vụ nhắn tin và gọi điện miễn phí trên di động - hầu như không đem lại doanh thu đáng kể. Năm ngoái, Viber thu được 1,5 triệu USD, nhưng lỗ ròng tới 29,5 triệu USD. Trước đó, công ty này lỗ ròng 14,7 triệu USD vào năm 2012. Được thành lập vào tháng 3/2012, tức là mới 2 năm tuổi, Viber có tài sản âm 74,6 triệu USD.

Bên cạnh đó, Rakuten đã có mức doanh thu không đạt kỳ vọng của giới phân tích suốt 2 năm vừa qua. Vậy thì việc mua Viber với mức giá gần “tỷ đô” như vậy khác nào Rakuten “mua dây buộc mình”?

Năm ngoái, Rakuten đã có hai vụ M&A đình đám khác là thâu tóm cổ phần của mạng xã hội Pinterest, và công ty sách điện tử Kobo, cả hai đều chưa đem lại kết quả gì khả quan. Ông Kuni Kanamori thuộc công ty SMBC Nikko Securities đánh giá rằng, các khoản thua lỗ trong hoạt động ở thị trường ngoài Nhật và các lĩnh vực kinh doanh mới của Rakuten có thể đang thử thách mức độ kiên nhẫn của các nhà đầu tư.

“Thương vụ này là lớn và diễn ra bất chấp Kobo tiếp tục gây thua lỗ cho Rakuten. Khi mà thị trường kỳ vọng Rakuten sẽ giảm bớt được sự thua lỗ trong các vụ M&A ở nước ngoài, vụ mua Viber gây ra một ấn tượng tiêu cực”, nhà phân tích Kanamori đánh giá.

Theo số liệu được Rakuten đưa ra, Viber hiện có khoảng 280 triệu người sử dụng trên khắp thế giới, trong đó có chừng 100 triệu người dùng thường xuyên. So với các đối thủ như WeChat của Trung Quốc hay Line của Nhật, Viber đơn giản hơn. Dịch vụ của Viber chỉ tập trung vào nhắn tin và gọi điện miễn phí. Gần đây, Viber mới bắt đầu có “chút đỉnh” doanh thu từ việc bán những hình ảnh vui mắt để người dùng gửi cho nhau và cung cấp dịch vụ gọi từ Viber ra máy tính để bàn có tính phí giống như dịch vụ Skype của Microsoft.

“Đến nay, Viber vẫn chưa kiếm được tiền, và đó là nhiệm vụ cho Rakuten. Chúng tôi hiểu được chiến lược của Rakuten là mua Viber để phục vụ cho việc các nhà bán hàng trên mạng của Rakuten liên lạc với người tiêu dùng qua điện thoại di động. Nhưng không chắc là Rakuten có nhất thiết phải mua Viber vì điều này hay không”, nhà phân tích Oliver Matthew thuộc công ty CLSA nhận xét.

Cùng với đó, ông Matthew cũng đánh tụt khuyến nghị đối với các nhà đầu tư về cổ phiếu của Viber từ “mua” sang “bán”, và nói rằng “để kiếm được tiền từ Viber sẽ mất nhiều thời gian”.

Tuy nhiên, theo trang The Next Web, việc mua Viber với giá “khủng” cho thấy Rakuten có thể đang muốn tìm kiếm sự thành công như của Line - một dịch vụ nhắn tin miễn phí tương tự như Viber nhưng đang “ăn nên làm ra” ở Nhật.

Theo số liệu mà trang này đưa ra, Line hiện có 350 triệu người sử dụng. Năm ngoái, Line đạt doanh thu 318 triệu USD, trong đó 60% là từ người dùng Line để mua hàng, trong đó có mua các trò chơi trực tuyến. Trong quý 4/2013, doanh thu của Line tăng 450% so với cùng kỳ năm trước. Người dùng Line có thể lựa chọn nhận thông tin khuyến mãi từ các nhà cung cấp hàng hóa và dịch vụ bên thứ ba, chẳng hạn các chương trình khuyến mãi của đồ ăn nhanh McDonald’s. Đương nhiên, trong trường hợp này, McDonald’s phải trả tiền cho Line để gửi thông tin.

Như vậy, nhắn tin miễn phí trên Line hay Viber chỉ là phần bề mặt. Các dịch vụ này đem lại cơ hội to lớn để doanh nghiệp truyền tải thông tin tới người tiêu dùng một cách hữu hiệu, và Rakuten - một nhà bán lẻ trực tuyến với doanh thu hàng năm khoảng 400 tỷ Yên (tương đương hơn 4 tỷ USD) - không muốn bỏ lỡ cơ hội này.

Trong số các ứng dụng tương tự như Viber hiện nay, WeChat và WhatsApp đều không được rao bán, Line và Kakao Talk thì sắp phát hành cổ phiếu lần đầu ra công chúng (IPO) nên đương nhiên cũng không “bán mình”, Kik cũng khó có khả năng được bán. Bởi vậy, lựa chọn cuối cùng rơi vào Viber.

Trong một cuộc họp báo tổ chức hôm 14/2 tại Tokyo, Giám đốc điều hành (CEO) Hiroshi Mikitani của Rakuten nói rằng, Viber sẽ tạo ra một kênh phân phối mới cho các sản phẩm kỹ thuật số của Rakuten. Ngoài ra, Rakuten cũng dự kiến tạo ra một nền tảng game dựa trên Viber.

Tuy vậy, The Next Web đánh giá rằng, mức đầu tư cho Viber sẽ không phải là nhỏ. Theo một số nguồn tin, Line mỗi năm phải đầu tư khoảng 200 triệu USD để mở rộng độ phủ sóng trên toàn cầu. Năm 2013, số người sử dụng Line tăng từ 100 triệu vào đầu năm lên 300 triệu vào cuối năm. Năm 2014 này, mục tiêu của Line là đạt 500 triệu người sử dụng.

Báo cáo kết quả kinh doanh năm 2013 được Rakuten công bố hôm 14/2 cho thấy, do thu của hãng này thấp hơn 21% so với dự báo của các nhà phân tích, đánh dấu năm thứ hai yếu kém liên tiếp. Lợi nhuận ròng cả năm của Rakuten là 42,9 tỷ Yên, thấp hơn mức dự báo 54,2 tỷ Yên.

CEO Mikitani của Rakuten là người giàu thứ ba ở Nhật Bản, với khối tài sản ròng khoảng 9,4 tỷ USD theo xếp hạng của Bloomberg. 

Theo Vneconomy:
http://vneconomy.vn/20140217104837188P0C16/rakuten-sai-lam-khi-mua-viber.htm


Vì sao xã hội đen thu hồi nợ “ăn đứt” thi hành án?

Việc thi hành án kém hiệu quả đã khiến nhiều doanh nghiệp mất niềm tin...

Thu hồi nợ: Vì sao xã hội đen “ăn đứt” thi hành án?
Một vụ đòi nợ bằng cách tạt sơn vào nhà để khủng bố tinh thần con nợ. Nhiều trường hợp doanh nghiệp thắng kiện tại tòa án nhưng bản án thi hành mãi không được, họ lại phải nhờ “xã hội đen”.
Công Lý?
Một kết quả khảo sát của Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam (VCCI) đã khiến không ít người giật mình.

Đó là, tỷ lệ thành công khi thuê “xã hội đen” thu hồi nợ cao đến 90% và thời gian chỉ từ 15 đến 30 ngày, trong khi đó nếu sử dụng phương án khởi kiện tại tòa và cơ quan thi hành án, thì hiệu quả thu hồi chỉ khoảng 50% và thời gian kéo dài tới... 400 ngày.

Kết quả khảo sát trên được ông Nguyễn Minh Đức, Ban Pháp chế VCCI đưa ra tại cuộc hội thảo “Luật Thi hành án dân sự - Từ góc nhìn doanh nghiệp” do Bộ Tư pháp và VCCI tổ chức tại Hà Nội sáng 26/2.

Theo ông Đức, khi sử dụng phương án khởi kiện tại tòa án và cơ quan thi hành án, chủ nợ phải bỏ ra khoản chi phí bằng 20 - 30% khoản nợ, nhưng chưa kể tiền lót tay và các khoản chi phí không chính thức khác.


Còn nếu sử dụng “xã hội đen”, chi phí bỏ ra khoảng chiếm 40 - 70% khoản nợ, và không có chi phí phụ nào.


Còn với một phương án thu nợ khác là thuê các dịch vụ thu nợ hợp pháp, thì thời gian trung bình khoảng 60 - 90 ngày, tỷ lệ thành công 70 - 80%.
Cũng chính VCCI khi làm cuộc khảo sát nhanh với câu hỏi về sự lựa chọn 1 trong 3 phương án thu hồi nợ trên, phương án khởi kiện ra tòa án và sử dụng cơ quan thi hành án chỉ thu được gần 30% lựa chọn.

Ông Nguyễn Minh Đức cũng phải giật mình khi ghi nhận được quá nhiều cái lắc đầu của doanh nghiệp khi làm khảo sát. Ông dẫn chứng: “Khi chúng tôi hỏi về thi hành án, ông Bùi Trường Sơn, Công ty Phục Hưng Holding đã thốt lên: “Lúc đầu tôi nghĩ có bản án của tòa là có thể đòi được tiền rồi, thế mà vẫn gặp khó khăn khi thi hành án, vậy bản án của tòa còn có giá trị gì nữa?”.

Một lãnh đạo doanh nghiệp xin giấu tên lắc đầu: “Ôi, thi hành án à? Thi hành án thì chán lắm!”.

Luật sư Trần Xuân Tiền, Văn phòng Luật sư Đồng Đội nói: “Tôi có 15 năm công tác trong cơ quan thi hành án nên tôi hiểu rất rõ, việc thi hành án kém hiệu quả khiến doanh nghiệp mất niềm tin, tình trạng tìm đến “xã hội đen” với chi phí lớn để bảo đảm quyền lợi không ít”.

Cũng theo luật sư Tiền, khi phải dùng đến con đường khởi kiện để giải quyết tranh chấp giữa các doanh nghiệp đồng nghĩa với việc mâu thuẫn đã rất gay gắt, không thể ngồi lại với nhau. Đến giai đoạn thi hành án, vấn đề hòa giải gần như không được đặt ra bởi sự đối lập về lợi ích của các doanh nghiệp mang nặng tính thắng thua, danh dự.

Khi niềm tin với công tác thi hành án bị lung lay thì doanh nghiệp sẽ tìm đến các công cụ đòi nợ khác như dịch vụ thu hồi nợ hợp pháp hoặc “xã hội đen”. Nhiều trường hợp doanh nghiệp thắng kiện tại tòa án nhưng bản án thi hành mãi không được, họ lại phải nhờ “xã hội đen”...

Ông Lê Anh Tuấn, Phó vụ trưởng Vụ Nghiệp vụ 1 - Tổng cục Thi hành án dân sự, Bộ Tư pháp cho rằng, một trong những nguyên nhân căn bản của chất lượng thi hành án còn kém hiệu quả là do hệ thống pháp luật còn thiếu chặt chẽ, nhiều chế tài mơ hồ, rườm rà. Còn ông Nguyễn Đức Thường, nguyên Cục trưởng Cục Thi hành án dân sự Hà Nội thì chỉ ra: “Khuyết điểm lớn nhất của Luật Thi hành án là nhiều thủ tục không có thời hạn xác định...”.

Ông Nguyễn Văn Luyện, nguyên Tổng cục trưởng Tổng cục Thi hành án dân sự cũng cho rằng, việc vi phạm thời hạn luật định trong công tác thi hành án diễn ra rất phổ biến nhưng lại thiếu chế tài xử lý. Chính điều này đã làm cho không ít doanh nghiệp chịu thiệt hại nặng nề do thu hồi nợ chậm và phát sinh nhiều chi phí phụ.

Sự rườm rà trong Luật Thi hành án dân sự còn được các đại biểu dẫn chứng, với quy định tòa án ra các quyết định liên quan trực tiếp đến khởi động việc thi hành án, làm dừng và thay đổi nội dung bản án, quyết định của tòa án thì riêng tòa án phải ra 12 loại văn bản, trong đó có tới 17 quyết định về thi hành án dân sự.

Một quy định khác về thi hành án dân sự đang làm khó doanh nghiệp là việc bên được thi hành án phải xác minh điều kiện thi hành án của người phải thi hành án, nhất là việc xác minh tại các cơ quan quản lý nhà nước, các tổ chức tín dụng... và cung cấp cho cơ quan thi hành án. Đây là điều khó vì việc xác minh điều kiện thi hành án của một doanh nghiệp hiện nay là điều dường như không thể hoặc phải tốn rất nhiều chi phí “mua tin”.

Về việc này ông Lê Anh Tuấn cho biết, dự thảo hiện nay sửa đổi quy định nêu trên theo hướng người được thi hành án có quyền cung cấp thông tin về điều kiện thi hành án của người phải thi hành nếu có mà không bắt buộc phải xác minh. Sau khi ra quyết định thi hành án, cơ quan thi hành án dân sự có trách nhiệm tiến hành xác minh điều kiện thi hành án của người phải thi hành án, người được thi hành án không phải chịu chi phí xác minh.

TS. Lê Đăng Doanh phát biểu: “Để công tác thi hành án được đảm bảo thì vấn đề bảo đảm thực thi của hợp đồng cũng như trách nhiệm của tòa án, nơi đưa ra các phán quyết phải thực sự công minh. Nếu như tư pháp không thể bảo đảm được việc xét xử minh bạch, công bằng thì hậu quả gây ra sẽ rất gay go”

Theo vneconomy:
http://doanhnhan.vneconomy.vn/20140227120213461P0C5/thu-hoi-no-vi-sao-xa-hoi-den-an-dut-thi-hanh-an.htm
.

Bác sỹ đang bị vắt kiệt sức lao động

Bác sỹ đang bị vắt kiệt sức lao động:

Là ngành được xác định phải “đào tạo, tuyển dụng và đãi ngộ đặc biệt” song hiện nay, rất nhiều cán bộ y tế - đặc biệt là ở địa phương, chưa nhận được đãi ngộ tương xứng. Ngay tại các thành phố lớn, không phải bác sỹ, điều dưỡng nào cũng có cơ hội làm thêm để tăng thu nhập, đảm bảo cuộc sống.
Khám 10 người bằng khám 100 người
Đó là thực tế mà bác sỹ Trần Văn Phúc (BV đa khoa Xanh Pôn, Hà Nội) nêu khi giá viện phí BHYT bệnh viện thu không đủ chi.
đãi ngộ, bác sỹ, y tế, bệnh viện, viện phí, BHYT, ngày Thầy thuốc Việt Nam
Bác sỹ BV Bệnh Nhiệt đới Trung ương lấy máu xét nghiệm cho bệnh nhân khi đại dịch cúm A/H1N1 mới tràn vào Việt Nam. Ảnh: Cẩm Quyên
Để làm rõ hơn về việc này, bác sỹ Phúc phân tích: Để một máy siêu âm sinh ra lợi nhuận vừa đủ bù đắp chi phí tối thiểu cho máy đó hoạt động thì giá mỗi ca siêu âm phải là 70.000 đồng. Nhưng thực tế, giá BHYT trả cho mỗi ca siêu âm này chỉ 20.000 đồng, nghĩa là bệnh viện phải chịu lỗ 50.000 đồng/ca.
“Thực tế này khiến bệnh viện càng làm càng lỗ, không có tiền để đầu tư mua sắm máy móc, máy nào cũng “kẽo kẹt” song đều phải sử dụng hết công suất để phục vụ bệnh nhân. Vậy thì nói gì đến chuyện có tiền để trả công cho cán bộ y tế sao cho xứng đáng?”, bác sỹ Phúc đặt câu hỏi.
Bác sỹ Phúc cho biết: “Đêm trực là vất vả nhất, bác sỹ thức trắng đêm, phải khám cho hàng trăm bệnh nhân cấp cứu, nhiều bệnh nhân và người nhà trong trạng thái bị kích động khiến bác sỹ, điều dưỡng bị đe dọa, rất khổ sở. Nhưng tiền bồi dưỡng mỗi ca trực cho bác sỹ như vậy cũng chỉ 100.000 đồng.

“Là bệnh viện hạng I của TP Hà Nội, số lượng bệnh nhân luôn quá tải vượt chỉ tiêu 200 - 300%, nhưng càng quá tải thì thu nhập của nhân viên y tế càng thấp do bất cập của chế độ viện phí khu vực BHYT, nên thực tế thu nhập của cán bộ y tế rất “khiêm tốn”. Ngoài tiền lương theo ngạch bậc, nhờ mở khu vực khám dịch vụ, mỗi năm mỗi cán bộ y tế được thêm một khoản phúc lợi “không đáng là bao” - bác sỹ Phúc chia sẻ.
Mỗi đêm trực cũng phải xử lý 60-70 bệnh nhân, có lúc cao điểm lên tới 100 người, số tiền mà chị Hoàng Thị Nguyệt - bệnh viện huyện Hoài Đức (Hà Nội) nhận được là 60.000 đồng. “Đó là đã tăng rồi, trước đây mỗi ca trực chỉ được 25.000 đồng thôi”, chị Nguyệt ngậm ngùi.
"Bệnh nhân đòi hỏi chúng tôi ân cần, nhẹ nhàng, đó là điều bình thường, nhưng ngày nào cũng quần quật như thế, nói thực lòng là quá mệt mỏi và áp lực", chị Nguyệt than.
Chị tâm sự: “Trong ngành y, muốn sống tốt một cách chân chính bằng nghề khó lắm, trừ những người thực sự giỏi, có tiếng, mà số này rất ít, muốn sống tốt cũng phải “lách” đủ kiểu chứ không trông chờ vào đồng lương èo uột Nhà nước trả”. Đi làm đã mười mấy năm, hiện lương chị Nguyệt chỉ hơn 3 triệu đồng.

Vắt kiệt sức lao động

Tại bệnh viện tuyến Trung ương, do được thực hiện các dịch vụ y tế đa dạng hơn và được thu viện phí mức cao hơn, có điều kiện làm thêm ngoài giờ nên thu nhập của cán bộ y tế có khá hơn, song cũng rất vất vả.
PGS.TS Nguyễn Tiến Dũng, trưởng khoa Nhi BV Bạch Mai cho biết mỗi bác sỹ của khoa mỗi ngày khám ít nhất 30-50 ca, ngày nào đông khoảng 60-70 ca, cao điểm lên tới 100 ca, trong đó có những ca nặng không thể tính được lượng chất xám, thời gian, kinh nghiệm bác sỹ phải đổ vào.
đãi ngộ, bác sỹ, y tế, bệnh viện, viện phí, BHYT, ngày Thầy thuốc Việt Nam
Làm việc vất vả trong môi trường nhiều áp lực song chế độ đãi ngộ với cán bộ y tế chưa thỏa đáng. Ảnh: Cẩm Quyên
Công việc áp lực là vậy nhưng ngoài lương cơ bản, mỗi bác sỹ ở đây hàng tháng nhận thêm không quá 1,5-2 lần lương tối thiểu theo quy định. Tính ra, mỗi bác sỹ ra trường được nhận vào làm việc chính thức (tức là 8 năm kể từ khi đỗ ĐH, bởi ra trường sau 6 năm học Y còn phải học nghề 2 năm nữa) thì thu nhập mỗi tháng chỉ trên 5 triệu đồng.

Tuy nhiên, dù sao PGS Dũng cũng nhìn nhận: Cán bộ y tế tuyến trên vất vả vì quá tải, vì bệnh nhân nặng, nhưng dù sao vẫn còn “may mắn” hơn vì có những cơ hội khác để tăng thu nhập.

Đồng tình với ý kiến này, song bác sỹ Trần Văn Phúc ngậm ngùi: Làm thêm là điều bắt buộc, chẳng bác sỹ nào muốn. Sau mỗi ngày quần quật ở bệnh viện, ai cũng muốn được nghỉ ngơi, dành thời gian cho con cái, gia đình, đọc sách nghiên cứu trau dồi chuyên môn vì ngành y mà tụt hậu là chết.
“Thế nhưng, vì thu nhập từ bệnh viện chẳng đủ đảm bảo cuộc sống nên bác sỹ hết giờ làm vẫn phải đến phòng khám tư “cày cuốc” đến 9-10 giờ đêm mới nghỉ. Nhiều người nói thu nhập của bác sỹ thành phố cao, nhưng đó chỉ là một bộ phận rất nhỏ.
Thu nhập của ngành y (ở thành phố) thực chất cũng không quá kém cỏi so với các ngành nghề khác song thực tế bác sỹ đang bị bóc lột sức lao động vì làm việc quá vất vả nhưng không nhận được đãi ngộ tương xứng chứ đừng nói đến đãi ngộ đặc biệt”, bác sỹ Phúc cho hay.
Còn với bác sỹ địa phương, vùng sâu vùng xa thì làm thêm bằng gì? Một bác sỹ ở tỉnh Cao Bằng cho biết bệnh nhân nếu có điều kiện kinh tế đều đổ về Hà Nội chữa bệnh, chỉ còn lại toàn bệnh nhân nghèo, nhiều khi bác sỹ còn phải bỏ tiền túi ra để giúp bệnh nhân mua cơm ăn, quần áo. Như vậy, có mở phòng khám hay dịch vụ cũng "ế".

Với khoản lương ít ỏi (đã cộng cả phụ cấp đặc thù ngành cũng chỉ trên 2 triệu/tháng) nhưng cán bộ y tế ở đây vất vả vô cùng: Phải đến từng thôn bản tuyên truyền, phát thuốc và vận động người dân hợp tác. 

“Trong khi Đảng, Nhà nước và Bộ Y tế luôn khẳng định vai trò đặc biệt của hệ thống y tế cơ sở thì thực tế những chính sách đãi ngộ đối với cán bộ ở tuyến này đã thỏa đáng chưa?”, vị bác sỹ ưu tư.

                                                                                                                                               Cẩm Quyên
Theo Vietnamnet:
http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/162654/bac-sy-dang-bi-vat-kiet-suc-lao-dong.html

Lương 2 triệu/tháng chắc chắn có chuyện'

Từ đánh giá “chế độ đãi ngộ cán bộ y tế hiện rất bất cập”, ông Nguyễn Tiến Quyết, Giám đốc BV Hữu nghị Việt Đức nhận định: “Lương điều dưỡng 2 triệu/tháng thì chắc chắn có chuyện ngay”.

Bệnh viện Việt Đức, Hà Nội là cơ sở y tế hàng đầu cả nước về lĩnh vực ghép tạng, ngoại khoa. Theo ông Quyết, giá mỗi ca ghép thận từ 200-300 triệu đồng, ghép gan, tim đắt hơn (khoảng 1,5 tỉ đồng), nhưng chỉ vừa đủ chi phí những thứ cần thiết cho ca ghép tạng, còn chế độ bồi dưỡng cho bác sỹ bệnh viện vẫn phải tìm cơ chế thích hợp.
bác sỹ, đãi ngộ, y tế, Phạm Mạnh Hùng, Nguyễn Tiến Quyết
Giám đốc BV Việt Đức Nguyễn Tiến Quyết: Đi liền với trách nhiệm phải là quyền lợi tương xứng để thầy thuốc yên tâm làm việc. Ảnh: Cẩm Quyên
“Đứng ghép tạng cả đêm nhưng đúng cơ chế chỉ được mấy trăm bạc thì không có nghĩa lý gì. Chữa bệnh là trách nhiệm của người thầy thuốc nhưng đi liền với trách nhiệm phải là quyền lợi tương xứng để thầy thuốc yên tâm làm việc, cống hiến”, Giám đốc BV Việt Đức nói.
Cho rằng chế độ đãi ngộ còn “quá bất cập” nên dù bệnh viện đã làm rất tốt các chính sách rồi mà tiêu cực vẫn nảy sinh.
“Lương điều dưỡng 2 triệu/tháng chắc chắn có chuyện ngay. Chúng tôi phải cố gắng tập trung tối đa, vận dụng những quy định trong khuôn khổ được pháp luật cho phép mới có thể tăng thu nhập cho anh em, lương được 6-7 triệu/tháng mới tạm đủ sống, yên tâm mà làm việc”, ông Quyết cho hay.
Một trong những nguyên nhân khiến các bệnh viện khó khăn trong việc tìm nguồn tiền trả công cho cán bộ y tế là do ngân sách hạn hẹp, giá dịch vụ y tế thấp hơn giá thực tế nên bệnh viện không có nguồn thu, hầu như trông chờ vào khu vực dịch vụ.
bác sỹ, đãi ngộ, y tế, Phạm Mạnh Hùng, Nguyễn Tiến Quyết
Ảnh: Cẩm Quyên
Tại BV Việt Đức, ông Quyết cho biết 6-7 năm nay mỗi năm cần khoảng trên 1.000 tỉ đồng để duy trì và triển khai hoạt động bình thường (con số theo kết quả kiểm toán năm 2012) song thực tế, mỗi năm ngân sách chỉ “đổ” về 2% tổng số này. “Số còn lại phải tự xoay sở theo các cơ chế mà Nhà nước cho, rất chật vật”, ông Quyết nói.
“Chảy máu" bác sỹ
Ở địa phương, các lãnh đạo bệnh viện và cán bộ y tế còn “kêu” nhiều hơn. Thậm chí, ông Trương Quý Dương, Giám đốc BV đa khoa tỉnh Hòa Bình phải thốt lên: “Bệnh viện chúng tôi đang tự ăn thịt mình”.
Ông phân tích: Ngân sách mỗi năm cấp cho bệnh viện đảm bảo được 15% nhu cầu, còn lại phải dựa vào nguồn thu của đơn vị, nhưng nguồn thu về giá trị và cơ cấu cũng có rất nhiều bất cập.
Lý do là phần khám dịch vụ rất ít bởi nhân dân kinh tế khó khăn, có dịch vụ tốt hơn thì người dân cũng không có khả năng chi trả, những bệnh nhân có điều kiện đều tìm về các bệnh viện tuyến Trung ương.
Ngoài ra, thủ tục để triển khai các dịch vụ cũng rất khó vì qua rất nhiều khâu.
“Thu nhập của cán bộ y tế vùng núi thấp hơn nhiều vì ngoài lương, các khoản thu nhập khác hầu như không có thêm nữa. Có một số tỉnh nguồn cấp từ ngân sách rất thấp, dẫn tới phần thu được từ viện phí chỉ đủ bù đắp thiếu hụt để trả lương, các chi phí khác dùng để làm lương tăng thêm rất ít.
Từ sự chênh lệch về thu nhập cộng thêm một số yếu tố xã hội khác nên luôn luôn có xu hướng “chảy máu” chất xám ở các vùng có điều kiện khó khăn”, ông Dương nói.
bác sỹ, đãi ngộ, y tế, Phạm Mạnh Hùng, Nguyễn Tiến Quyết
Do thu nhập, điều kiện làm việc thô sơ nghèo nàn nên cán bộ y tế tuyến dưới luôn muốn "chạy" lên tuyến trên. Ảnh minh họa: Cẩm Quyên
Điều ông Dương lo ngại cũng đã xảy ra trên thực tế, khi mà bệnh viện ông đảm nhận trách nhiệm chăm sóc sức khỏe cho gần 90 vạn dân trong tỉnh và vùng lân cận như Phú Thọ, Sơn La nhưng tổng cộng chỉ có 123 bác sỹ, 309 điều dưỡng và kỹ thuật viên, luôn trong tình trạng quá tải song thu nhập lại không có. 
Các nước trên thế giới đãi ngộ bác sỹ thế nào?
Bác sỹ ở các nước trên thế giới luôn có thu nhập cao hơn hẳn so với các ngành nghề khác. Tại Mỹ, thu nhập của bác sỹ phẫu thuật mỗi năm là 219.770 USD (106 USD cho mỗi giờ lao động), cao nhất trong số các ngành nghề. Tại Anh, thu nhập của bác sỹ cao nhất với 45.600 bảng (khoảng 73.400 USD)/năm (song thu nhập của y tá, hộ lý lại thuộc nhóm thấp nhất).
Tại Nga, thu nhập trung bình hàng tháng của bác sỹ khoảng hơn 2.000 USD (cao hơn mức sống trung bình 1,5 lần), tại Hàn Quốc là 6.000 USD/tháng. Còn tại một nước thuộc khối ASEAN như Singapore, thu nhập hàng tháng của bác sỹ khoảng 2.500 USD, cao trong các ngành nghề.
Còn với các nước lân cận Việt Nam, GS.TSKH Phạm Mạnh Hùng, chủ tịch Tổng hội Y học Việt Nam, cho biết họ cũng gặp những vấn đề về đãi ngộ cán bộ y tế như Việt Nam, nhưng nhờ triển khai đồng bộ các giải pháp về tài chính y tế nên vấn đề này đã được tháo gỡ tốt hơn.
So sánh thu nhập của bác sỹ Việt Nam với bác sỹ thế giới (như bác sỹ ở Anh, Pháp, Mỹ, …) là điều “không tưởng”, song có thể thấy một điều là người làm ngành y ở nước ngoài thường có thu nhập cao nhất.
Tuy nhiên, GS Phạm Mạnh Hùng lưu ý: Cần phân biệt và làm rõ vấn đề lương và thu nhập của bác sỹ. Ở nước ngoài, số tiền đó là thu nhập của bác sỹ, được công khai và phải đóng thuế. Còn tại Việt Nam, nếu nói về lương thì ngành nào cũng thấp như nhau, không riêng gì ngành Y.
                                                                                                                                               Cẩm Quyên
Theo Vietnamnet:
http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/162845/-luong-2-trieu-thang-chac-chan-co-chuyen-.html

Điều tra thu nhập bác sỹ rồi hãy cải cách

Không nên để thầy thuốc phải tự tìm cách mưu sinh. Nhưng trước khi muốn cải cách chế độ đãi ngộ, cần có điều tra trung thực, khách quan về thu nhập - GS.TSKH Phạm Mạnh Hùng, Chủ tịch Tổng hội Y học Việt Nam nhận định.
Trao đổi với VietNamNet về chế độ đãi ngộ cán bộ y tế đang được đông đảo bạn đọc quan tâm, GS.TSKH Phạm Mạnh Hùng nói:
Cần phải nói rằng trước đây người thầy thuốc làm việc với 2 động cơ: Phục vụ người bệnh và nghiên cứu khoa học. Nhưng nay họ có thêm động cơ khác, đó là mưu sinh.
Trong mối quan hệ giữa vấn đề mưu sinh của người thầy thuốc với vấn đề phục vụ người bệnh, bất luận ở thời nào cũng phải đặt tính mạng và chất lượng phục vụ người bệnh lên trên hết. 
Trong thời buổi ngày nay, chúng ta không thể không nói đến lợi ích của người thầy thuốc. Vì người ta phải kiếm sống, trong kinh tế thị trường ta coi y tế là dịch vụ, đã là dịch vụ thì phải trao đổi.
Hơn nữa, trước đây bao cấp triệt để, người thầy thuốc được Nhà nước nuôi sống, không phải lo cuộc sống, tất cả đều sống như nhau nên thầy thuốc không bị đặt ra vấn đề mưu sinh và tự mưu sinh. Còn bây giờ, Nhà nước không còn bao cấp triệt để nữa, vấn đề mưu sinh của thầy thuốc càng trở nên quan trọng.
lương, tài chính y tế, cải cách y tế, thu nhập bác sỹ
GS.TSKH Phạm Mạnh Hùng, Chủ tịch Tổng hội Y học Việt Nam. Ảnh: Kim Sơn
Thưa GS., thầy thuốc cũng cần mưu sinh như những người bình thường khác. Nhưng sự mưu sinh này nên được hiểu như thế nào cho phù hợp, bởi ngành y là ngành đặc biệt?
Khi nói đến vấn đề kiếm sống của người thầy thuốc, phải đặt ra mấy câu hỏi: Anh sẽ kiếm sống như thế nào? Anh có làm giàu được bằng nghề này không? Và có nên để thầy thuốc tự mưu sinh hoàn toàn không?
Tôi không khẳng định mà chỉ cung cấp bằng chứng: Trên thực tế không có nhà tỷ phú nào trở thành tỷ phú bằng nghề khám chữa bệnh. Dùng nghề thầy thuốc làm động cơ làm giàu thì cực kỳ tai hại. Nếu như vậy, anh sẽ mong người ta ốm nhiều và làm giàu trên sự đau ốm của người khác.
Tôi nghĩ rằng Nhà nước cần thể hiện vai trò của mình, không nên để người thầy thuốc tự mưu sinh hoàn toàn. Bởi nếu để tự mưu sinh thì người ta luôn đặt vấn đề kiếm sống lên hàng đầu.
Thứ hai, quan trọng hơn, là nếu để việc tự mưu sinh của thầy thuốc đã trở thành thói quen thì sau này, khi những cải tiến và cách mạng về y tế ra đời, chính họ lại là những người phản đối, vì họ đã quen với việc kiếm tiền rồi. Nó giống như việc bạn để cho một đứa con hư rồi mới đưa nó vào nề nếp thì nó sẽ phản ứng với mình. Lúc đó, chính những cán bộ y tế sẽ là lực lượng cản trở sự đổi mới của y tế và dẫn đến nguy cơ đổ bể nền y tế.
Không nên tách bạch lương và thu nhập trong BV công
Dù chưa có thống kê chính thức nhưng có một thực tế là một bộ phận bác sỹ ở thành phố lương thấp song thu nhập không phải là thấp. Ông đánh giá thế nào về thực tế này? 
Lương là do Nhà nước trả còn thu nhập thì có những nguồn ngoài Nhà nước trả. Nếu chỉ nói đến lương thì thầy thuốc nào cũng nói lương thấp, và nói thế là đúng. Vì lương do Nhà nước trả cho thầy thuốc thì chỗ nào cũng thấp. Nhưng thu nhập thì thầy thuốc ở thành phố kiếm được nhiều hơn ở miền nông thôn và miền núi. 
lương, tài chính y tế, cải cách y tế, thu nhập bác sỹ
GS.TSKH Phạm Mạnh Hùng cho rằng không nên tách bạch lương và thu nhập trong BV công.Ảnh: Bình Minh
Việc bao nhiêu thầy thuốc có thu nhập cao chưa có điều tra nên tôi không có đánh giá (và cũng rất khó điều tra). Cần tiến hành điều tra một cách trung thực mới có câu trả lời. Những khoản thu nhập thêm của thầy thuốc đến từ nguồn nào cũng nên làm cuộc điều tra khách quan chứ không thể nói mò.
Tuy nhiên, tôi nghĩ rằng bộ phận ấy ở thành phố dù cho là nhỏ nhưng cũng là mẫu hình có tác động xấu đối với các thầy thuốc khác, khiến mọi người chạy theo họ. 
Tôi cho rằng khái niệm lương và thu nhập không nên phân tách, vì tiền nào thì cũng là tiền, thầy thuốc vào làm việc chỉ có một thu nhập do bệnh viện trả tương xứng với cống hiến của họ. Còn hiện giờ tại bệnh viện công mình cứ tách bạch nên ai cũng kêu lương thấp nhưng thu nhập chưa chắc đã thấp.
Theo tôi, các bệnh viện công nên học tập mô hình quản lý tài chính của bệnh viện tư để minh bạch hóa vấn đề tài chính, từ đó minh bạch hóa thu nhập của cán bộ y tế.
Chỉ khi có sự minh bạch thì mới có những chính sách cải cách đúng đắn, chứ nếu cứ “lẫn lộn” như thế này thì Bộ trưởng có đề xuất nữa về vấn đề đãi ngộ đặc biệt cho cán bộ y tế cũng không giải quyết được gì. Vì Nhà nước lấy tiền đâu mà trả lương? Cần phải giải quyết được vấn đề cơ chế tài chính của các bệnh viện công một cách đồng bộ mới tháo gỡ được những khó khăn hiện nay.
Đổi mới cơ chế tài chính, công khai minh bạch
GS. có thể chia sẻ một số kinh nghiệm quản lý tài chính của hệ thống y tế tư nhân mà GS. biết? Nếu áp dụng cho các bệnh viện công thì liệu có gặp khó khăn gì không?
Cần nhớ rằng bệnh viện tư một mặt vẫn khám chữa bệnh theo đúng quy định của Nhà nước nhưng một mặt vẫn làm công tác từ thiện, xã hội, vẫn có công đoàn, trả lương cán bộ cao, công khai minh bạch, tổng số tài chính bệnh viện đều nằm trong tay giám đốc và chỉ có duy nhất một đầu mối tài chính, bệnh nhân chỉ phải đóng tiền 1 lần và cho 1 người.
Trong khi bệnh viện tư trả lương 20-30 triệu/tháng, bác sỹ yên tâm làm việc thì ở bệnh viện công, bác sỹ có tâm trạng không muốn làm vì nghĩ “lương không đủ sống”. Ai cũng kêu nhưng thực chất có những thu nhập vô hình ai cũng biết mà không nói ra. Muốn minh bạch hóa vấn đề lương thì phải điều tra để lấy cơ sở mà đổi mới, cải tiến, nếu không điều tra thì mọi thông tin chỉ là nói mò.
Nhưng các giám đốc bệnh viện công nói không thể làm như bệnh viện tư vì họ không được tự chủ 100%?
Nhưng thực tế hiện nay đang đặt ra nhu cầu bắt buộc phải đổi mới, đã là quản lý tài chính y tế theo cơ chế thị trường thì phải tuân theo các quy luật của thị trường. Chính sự mập mờ giữa thị trường với bao cấp trong quản lý tài chính y tế đã làm phát sinh tiêu cực trong hệ thống y tế.
Cơ chế tài chính này phải giải quyết đồng bộ 6 vấn đề: Vốn, phân bổ, giá thành và giá, tự chủ (tự chủ đến đâu và tự chủ cái gì), chính sách y tế cho người nghèo và thu nhập của cán bộ y tế. Hiện nay mình cứ giải quyết manh mún, chưa đặt ra thành một gói tổng thể thống nhất về tài chính y tế nên chưa có hiệu quả.
Chỉ khi có quyết tâm thay đổi, thực hiện thống nhất, đồng bộ các giải pháp trên thì mới có thể thay đổi toàn diện và căn bản hệ thống y tế, từ đó giải quyết những bài toán mà ngành y tế đang phải đối mặt, trong đó có vấn đề về thu nhập của thầy thuốc.
Theo GS., vai trò điều tiết của Nhà nước trong vấn đề này được thể hiện như thế nào?
Nhà nước cần giáo dục chính trị cho bác sỹ về động cơ làm việc và điều hòa chính sách để tránh khủng hoảng.
Ở các nước, thầy thuốc ra trường lương gấp 2-3 lần ngành khác vì thời gian đào tạo và yêu cầu nghề nghiệp cao hơn nên phải đòi hỏi có sự điều hòa (chứ không phải can thiệp). Nếu không điều hòa thu nhập giữa các vùng miền, các bác sỹ ở thành phố kiếm được nhiều tiền khiến bác sỹ nông thôn miền núi đổ xô xuống đồng bằng, vậy ai sẽ phục vụ khu vực đó? Điều đó sẽ dẫn tới khủng hoảng nhân lực giữa các vùng miền.
                                                                                                                                              Cẩm Quyên 
Theo Vietnamnet:
http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/163026/dieu-tra-thu-nhap-bac-sy-roi-hay-cai-cach.html