Thứ Hai, 12 tháng 8, 2013

Vì sao Quốc hội 'siết' Luật Biểu tình?

Cập nhật: 11:53 GMT - thứ sáu, 31 tháng 5, 2013

Nhiều cuộc biểu tình lớn đã nổ ra tại Hà Nội và TP Hồ Chí Minh thời gian qua
Trong hàng ngũ lãnh đạo kế thừa lớp cách mạng tiền bối, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng có thể là một nhân tố biết phát ra sáng kiến vào những thời điểm cần kíp và đòi hỏi tính “quyết liệt”.
Từ thời điểm ý tưởng cần có Luật Biểu tình được người đứng đầu cơ quan hành pháp cao nhất chính thức phát ra vào tháng 11/2011, một năm rưỡi đã lặng trôi với tinh thần đóng kín từ những người đứng đầu cơ quan lập pháp “của dân, do dân và vì dân”.

Những đề xuất trên nằm trong 7 nhóm vấn đề của Dự thảo sửa đổi Hiến pháp và thuộc về những chủ đề bị coi là “nhạy cảm” như Luật Biểu tình, Luật Trưng cầu dân ý, Luật Đất đai…Chỉ vài ngày sau khi khai mạc kỳ họp thứ 5 của Quốc hội, người thay mặt cho Ủy ban Pháp luật của cơ quan dân cử tối cao này là ông Phan Trung Lý đã lập tức “bác” khá nhiều đề xuất từ phía Chính phủ.

Chính phủ trình, quốc hội bác?

Cho dù biểu tình là một thứ quyền đã được hiến định trong Hiến pháp Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, nhưng 38 năm từ ngày thống nhất đất nước, vẫn chưa có bất kỳ một văn bản nào thực thi Hiến pháp về Luật Biểu tình theo đúng tinh thần cộng hòa như ở nhiều nước phát triển trên thế giới.
Và như thể tạm thời, “xã hội chủ nghĩa” vẫn giữ nguyên hàm ý “quá độ” khi Quốc hội xem xét việc đổi tên nước.
"
Thực trạng hổng luật cũng là một trong những nguyên do chủ yếu khiến các cuộc biểu tình chống Trung Quốc can thiệp đã rơi vào tâm thế “vi hiến” và bị chính quyền cùng công an trấn dẹp thẳng tay.
Nhưng trong suốt chiều dài con sóng phản ứng của người dân về chủ quyền biển đảo, Ủy ban TVQH vẫn đều đặn thông qua nhiều đạo luật. Chỉ ngắn gọn là không một luật nào mang tính can dự vào “Mười sáu chữ vàng”.
Kỳ họp tháng 5-6/2013 cũng “ngắn gọn” như thế .
“Tại một kỳ họp quốc hội chỉ có thể thông qua từ 10-13 luật. Trong khi đó, Dự thảo sửa đổi Hiến pháp sẽ được thông qua vào cuối năm 2013 nên năm 2014 sẽ phải sửa đổi, bổ sung nhiều luật về tổ chức bộ máy nhà nước, các luật phục vụ cho việc tái cơ cấu kinh tế, cải thiện môi trường đầu tư kinh doanh” - Ủy ban TVQH phác ra lý do như vậy, lồng trong một báo cáo mang tính định hướng của ông Phan Trung Lý.
Lý do trên nhằm “không tán thành với đề xuất của Chính phủ đưa Luật Biểu tình, Luật Trưng cầu ý dân”.
“Hố phân cách” giữa Quốc hội và Chính phủ, hay nói cách khác là giữa nhóm lãnh đạo của hai cơ quan lập pháp và hành pháp dường như đã trở nên sâu sắc và lạ lẫm chưa từng có.
Hiện tượng này lại như đồng nhất với bầu không khí đầy suy tư cùng bất ngờ của Hội nghị trung ương 7 của Đảng, cũng diễn ra vào tháng 5/2013 và trước kỳ họp quốc hội, kèm theo kết quả nhân sự không thể ích lợi hơn cho những người theo chủ thuyết “lợi ích”.

'Dân biểu đề xuất, quốc hội bác'


Luật Biểu tình được chính thức nêu ra trong phiên họp Quốc hội hồi tháng 11/2011
Gần đây, ấn tượng nhất có lẽ là đề xuất đưa Luật Biểu tình vào chương trình năm sau của đại biểu quốc hội thành phố Hà Nội Nguyễn Đức Chung.
Ông Chung hiện là Giám đốc Công an TP Hà Nội. Và Hà Nội lại là trung tâm của nhiều cuộc biểu tình tự phát chống “các thế lực thù địch” - hiểu theo nghĩa nào cũng được.
Nghĩa là nếu cả công an cũng đồng thuận với Luật Biểu tình, điều gì sẽ diễn ra?
Tất nhiên, hiện tượng hiếm hoi trên có thể biến thành một dấu hỏi lớn, nhất là về điều cần được coi là “lòng chân thành chính trị” - cụm từ mà các nhà nhân quyền và giới phân tích chính trị phương Tây dành để biểu tả về tổng thống Thein Sein của Myanmar - đối với những người mang sắc phục ở Việt Nam.
Nhưng dù là thế nào, tư tưởng cũng đang diễn biến sang hành động.
Một năm rưỡi sau năm 2011, đã xuất hiện những nhân vật khác.
Không chỉ ông Nguyễn Đức Chung, mà như lời trần thuật của luật sư và cũng là đại biểu quốc hội Trương Trọng Nghĩa thì “Tôi cũng trao đổi với nhiều vị công an và họ cũng mong có Luật Biểu tình”.
Đại biểu Trương Trọng Nghĩa cho rằng xây dựng Luật Biểu tình là để “trả nợ” nhân dân nhưng cũng giúp cho nhà nước, bởi quản lý vấn đề biểu tình như hiện nay là không thích hợp.
"
“Hố phân cách” giữa Quốc hội và Chính phủ, hay nói cách khác là giữa nhóm lãnh đạo của hai cơ quan lập pháp và hành pháp dường như đã trở nên sâu sắc và lạ lẫm chưa từng có."
Nhưng điều có vẻ rất khó hiểu là trong khi Chính phủ - cơ quan phải chịu trách nhiệm trực tiếp và mệt mỏi nhất về việc giải quyết khiếu kiện và biểu tình đông người - đã đồng thuận với phương án cần có Luật biểu tình và Luật trưng cầu ý dân, thì Ủy ban TVQH lại không chấp thuận, dù Quốc hội chính là cơ quan thể hiện quyền lực và quyền lợi cao nhất của người dân.
Sau khi xảy ra bất đồng chưa có tiền lệ trên, trong cuộc họp báo thường kỳ cuối tháng 5/2013, chủ nhiệm Văn phòng chính phủ Vũ Đức Đam đã phát đi thông điệp “Chính phủ giữ nguyên quan điểm góp ý Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992”, tức bao gồm cả vấn đề xem xét đưa raLuật Biểu tình.
Nhưng những người của Ủy ban TVQH, sau Hội nghị trung ương 7 của Đảng với những động thái “nội bộ” nhưng lại được quá nhiều người dân vỉa hè biết đến, dường như vẫn cố gắng bảo lưu quan điểm bất đồng thuận với Chính phủ về một số vấn đề “nhạy cảm”.

Vận mệnh quốc gia?

Không thể mô tả khác hơn, đời sống nhân dân đang lặn hụp trong nỗi bất an ngập ngụa rủi ro nhưng vẫn chưa thấy đáy. Giờ đây, tất cả chỉ còn biết ngóng trông vào một tinh thần “đồng nguyên” nào đó giữa những chính khách cao nhất, hầu mong có thể xoay chuyển vận mệnh quốc gia.
Vậy những người của Chính phủ và đại đa số đại biểu quốc hội sẽ làm thế nào để biến hứa hẹn thành hành động - một loại hành động vì lợi ích của dân chúng chứ không phải thiên lệch cho những nhóm lợi ích đã dày vò quá tàn nhẫn nền kinh tế và dân sinh ở Việt Nam?
Liệu trong thời gian còn lại của kỳ họp quốc hội lần này sẽ xuất hiện thêm những khuôn mặt đại biểu, hoặc cũ hoặc mới, với những đề nghị ủng hộ các đề xuất có vẻ hợp lòng dân của Chính phủ?
Một “gương mặt mới” của Chính phủ và những người thuộc về nó có thể là cần thiết và “lâm thời”, với điều kiện những gì thủ cựu cần được đưa vào bảo tàng.
Bài học nhãn tiền về hòa hợp và hòa giải đã có sẵn ngay trong khu vực Đông Nam Á.
Chỉ bị ngăn trở với Việt Nam bởi chưa đầy một trăm cây số đường biên giới Trung Quốc, nền dân chủ Myanmar đã lột xác kỳ diệu chỉ trong vòng hai năm.
Những gì mà Thein Sein và giai cấp của ông đã làm được, dù không tránh khỏi động cơ và động lực của tư tưởng lợi ích nhóm và chủ nghĩa thân hữu, vẫn đã mở ra một lối thoát khả dĩ cho những chính khách khôn ngoan, nếu so với triển vọng phải sống lưu vong hoặc mất trắng.
Theo BBC:

Cơn bão giá và nhóm lợi ích

Cơn bão tăng giá với sang chấn đầy tai biến đang đẩy xã hội Việt Nam vào một vòng xoáy mới, tiếp nối chuỗi vòng xoáy mà nó đã kết dính suốt gần ba năm suy thoái kinh tế qua.
Chỉ ít lâu sau kỳ họp quốc hội vào tháng 5/2013, mặt hàng xăng dầu đã được Bộ công thương, Bộ tài chính và một trong những nhóm lợi ích độc quyền nhất Việt Nam là Tập đoàn xăng dầu Petrolimex kích động đến ba lần tăng giá.
Cũng song trùng với quy luật bài trùng, người anh em sinh đôi của Petrolimex là Tập đoàn điện lực Việt Nam – EVN – đã ngay lập tức đẩy giá điện lên 5%.
Hành động mang hàm ý bất chấp này càng làm nổi rõ một quy luật kinh tế - chính trị: giá giảm vào trước và trong các kỳ họp quốc hội, nhưng lại tăng vọt “lên một tầm cao mới” sau khi cánh cửa hội trường dân cử khép lại.
Mối lo thường trực của người dân đã có cơ sở để biến thành linh cảm thật tệ: không lúc này thì lúc khác, nhóm lợi ích sẽ không bỏ cuộc và vẫn sẽ tiếp tục theo đuổi lộ trình tăng giá điện và xăng dầu.
Trong khi đó, không có gì giấu nhẹm mãi được, có vẻ cuối cùng Ban tuyên giáo trung ương cũng phải làm ngơ để báo chí đưa tin về hàng loạt vụ nhảy cầu quyên sinh vì nguyên do bức bách tài chính. Cái nghèo dân sinh chưa bao giờ quyện gắn với vô cảm quan chức đến mức này, vào buổi giao thời đầy tính định mệnh như thế này của dân tộc.
Nhưng bất chấp phản ứng của đại đa số các tầng lớp nhân dân, giai tầng lợi ích ở Việt Nam vẫn tiếp tục chiến dịch “bù lỗ vào dân”. Những tin tức mới nhất cho thấy với đợt tăng giá 5%, EVN đã có được thêm 3.000 – 4.000 tỷ đồng. Tuy nhiên, một quan chức cao cấp ngành điện lực vẫn than thở là tập đoàn này còn “thiếu ít nhất 8.000 tỷ đồng nữa”, tương ứng với khả năng EVN phải tăng 15-20% giá điện trong năm nay.
So với con số lỗ còn treo đến 34.000 tỷ đồng do đầu tư trái ngành vào chứng khoán, bất động sản, bảo hiểm bị phát hiện vào cuối năm 2011 và như một công bố chẳng đặng đừng vào đầu năm 2013, cho tới nay EVN đã “thanh lý” được một phần, nhờ vào thao tác dùng giá điện “thanh toán” lên đôi vai gày guộc của nhân dân.
Xăng dầu và điện tăng cũng ngay lập tức kích thích giá các mặt hàng khác cùng phi mã. Chỉ ít ngày sau khi tăng giá xăng dầu và điện, hàng loạt mặt hàng rau quả ở miền Tây Nam Bộ đã tăng từ 10-30%. Còn tại các đô thị, giá sữa đương nhiên là một thứ hàng không thể không tăng, làm khốn khó thêm cho đời sống người dân trong cơn bão suy thoái.
Chính phủ không vô can
Không thể nói Chính phủ vô can trong toàn bộ câu chuyện tăng giá điện và xăng dầu.
Hình minh họa
Giá điện lại vừa tăng ở Việt Nam
Bất chấp nạn suy thoái kinh tế kinh niên và phản ứng của người dân, các nhóm lợi ích xăng dầu và điện lực vẫn đang hứa hẹn sẽ còn tiếp tục tăng giá trong năm nay và cả cho năm sau - 2014, tăng đến khi nào toàn bộ số lỗ do đầu tư trái ngành những năm về trước được thanh toán trên đầu người dân.
Bất chấp “những cố gắng của toàn bộ Chính phủ” trong cuộc chiến chống lạm phát, những tác động được giới quan chức thống kê Việt Nam xem là “tăng giá điện và xăng dầu không ảnh hưởng nhiều đến lạm phát” liệu còn có ý nghĩa gì khi giá nhiều mặt hàng đã tăng phi mã tại các chợ và cửa hang?
Thay thế cuộc chiến này bằng một cuộc chiến khác, phải chăng điều mà Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng từng diễn trình mong muốn - cuộc chiến chống các nhóm lợi ích - đang có nguy cơ bị chính các nhóm đặc quyền đặc lợi này diễn đạt theo một cách hoàn toàn trái ngược?
Nhưng cảnh sắc trái ngược như thế lại thường được lịch sử chứng thực ở những quốc gia không độc quyền. Vào tháng 2/2013, trước hành vi tăng mạnh giá điện của hai nhà phân phối điện lực là Công ty CEZ và Evergo-Pro và Công ty EVN, hàng chục ngàn người dân Bungaria đã đổ ra đường biểu tình, đẩy cao nguy cơ một cuộc bạo động đẫm máu.
“Tôi sẽ không tham gia vào một chính phủ mà ở đó cảnh sát có quyền được đánh đập người dân. Chúng tôi cũng có danh dự và lòng tự trọng riêng của mình. Nhân dân đưa chúng tôi lên nắm quyền và chúng tôi sẽ trao trả lại quyền lực cho họ” - Thủ tướng Boiko Borisov khẳng định trước Quốc hội nước này. Chỉ sau đó một tháng, chính phủ Bungaria đã quyết định từ chức.
Dân chúng?
Còn ở Việt Nam và ứng với một lịch sử độc quyền về nhiều phương diện, nhân dân sẽ biểu cảm ra sao?
Sức chịu đựng của người dân Việt Nam là rất cao, đặc biệt trong thời chiến tranh. Nhưng sau khi chiến tranh đã trôi qua gần bốn chục năm và thế đặc quyền cũng có chừng ấy thời gian để tác quái, không ai có thể nói trước được điều gì.
Vào kỳ họp quốc hội tháng 5/2013, lồng trong bối cảnh nền kinh tế suy thoái thảm trạng cùng trào lưu thăng hoa của các nhóm lợi ích và nạn tham nhũng, thái độ im lặng của các đại biểu quốc hội đã khiến cho dư luận người dân thất vọng.
"Một quy luật tâm lý xã hội khác đang hình thành ngày càng sống động: giá độc quyền càng tăng, sức chịu đựng của người dân càng tiệm cận với giới hạn cuối cùng. "
Tuy nhiên, một hiệu ứng tâm lý xã hội đã bất ngờ xảy ra vào cuộc bỏ phiếu tín nhiệm lần đầu tiên trong lịch sử quốc hội: đa số phiếu tín nhiệm thấp được các đại biểu quốc hội dồn cho giới quan chức chính phủ – những người phải chịu trách nhiệm trực tiếp về khả năng điều hành kém cỏi.
Không phát biểu không có nghĩa là không hành động. Và chỉ hành động nếu có cơ hội – đó là điều mà nhiều đại biểu quốc hội, dù phải rơi vào tình thế lắng tiếng vì một số lý do nào đó, nhưng đã bộc lộ qua một phản ứng có tính kết tủa bằng vào lá phiếu của mình.
Vậy còn thái độ người dân đối với Chính phủ thì sao?
E rằng, phản ứng của người dân sẽ khác và còn khác nhiều với khối quan chức quốc hội. Một quy luật tâm lý xã hội khác đang hình thành ngày càng sống động: giá độc quyền càng tăng, sức chịu đựng của người dân càng tiệm cận với giới hạn cuối cùng. Tâm lý chịu đựng đang dần chuyển sang tâm lý phản ứng và có thể cả phản kháng.
Ai cũng biết rằng, đến một thời điểm nào đó, khi tâm lý chịu đựng đã vượt qua tâm trạng sợ hãi, những người dân khốn khổ nhất sẽ bắt đầu tập hợp với nhau, tạo thành tiền đề phản ứng công khai đầu tiên như người dân Bungaria đã làm.
Những cuộc biểu tình công khai đối với chính phủ cũng từ đó mà sinh sôi, có thể kéo theo tình hình mất kiểm soát, để sau đó không ai có thể lường được hậu quả sẽ ra sao.
Lẽ nào Chính phủ và Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng còn quá chủ quan với cận cảnh mất mát ấy?
Bài viết thể hiện quan điểm và văn phong của tác giả, một nhà báo tự do ở TP Hồ Chí Minh.


 Theo BBC:

Thứ Năm, 8 tháng 8, 2013

Chiến lược của Viettel khiến VNPT thay tướng giữa dòng?

Chiến lược của Viettel khiến VNPT thay tướng giữa dòng?

(ĐVO) - Bộ Thông tin và Truyền thông chính thức công bố thay Tổng Giám đốc Tập đoàn Bưu chính Viễn thông Việt Nam (VNPT).

Theo đó, ông Trần Mạnh Hùng, thành viên Hội đồng Thành viên VNPT - Giám đốc Viễn thông Hà Nội, được bổ nhiệm làm Tổng giám đốc VNPT, thay cho ông Vũ Tuấn Hùng. Còn ông Vũ Tuấn Hùng được điều chuyển về Vụ Tổ chức cán bộ của Bộ Thông tin và Truyền thông.
Sở dĩ có chuyện thay “tướng” là vì suốt thời gian qua VNPT luôn bị tụt lùi. Kết quả kinh doanh cho thấy lợi nhuận năm 2012 của VNPT đã giảm 1.500 tỷ đồng.
Trong 6 tháng đầu năm 2013, VNPT đạt tổng doanh thu 54.238 tỷ đồng, hoàn thành hơn 41% kế hoạch, tăng khoảng 2,6% so với cùng kỳ năm ngoái; tổng lợi nhuận đạt 4.418 tỷ đồng, hoàn thành gần 48% kế hoạch, tăng trưỏng trên 50% so với cùng kỳ; nộp ngân sách nhà nước trên 3.000 tỷ đồng.
Tuy nhiên, so với Viettel, VNPT ngày một thua kém. Cụ thể, trong 6 tháng đầu năm 2013, doanh thu của Viettel đạt 72.638 tỷ đồng, cao hơn 18.400 tỷ đồng so với VNPT.
Đặc biệt, kết quả kinh doanh của VNPT từ 2006 đến 2010 không đạt chỉ tiêu tỷ suất lợi nhuận đề ra, dẫn đến kết quả vốn chủ sở hữu đến cuối 2010 chưa được bổ sung, thiếu hơn 2.700 tỷ đồng. Bên cạnh đó, việc trích quỹ khen thưởng phúc lại tại VNPT trong 2 năm 2007 và 2009 lên tới hơn 1.100 tỷ đồng.
VNPT tụt dốc thê thảm do bất ổn trong chiến lược kinh doanh và quá tự tin
VNPT tụt dốc thê thảm do bất ổn trong chiến lược kinh doanh và quá tự tin
Theo các chuyên gia kinh tế, có nhiều nguyên nhân dẫn đến sự chênh lệch về doanh thu giữa VNPT và Viettel.
Thừa nhận
Theo nhận định của ông Phạm Long Trận, Chủ tịch VNPT, doanh thu của VNPT sụt giảm là do tình hình kinh tế khó khăn của các doanh nghiệp, đặc biệt là doanh nghiệp nhà nước.

Rất nhiều doanh nghiệp làm ăn thua lỗ, phá sản, nên đã tác động rất lớn cho doanh thu của VNPT. Bên cạnh đó, mạng điện thoại cố định từng là mạng chủ lực mang nhiều doanh thu cho VNPT, thì nay đang giảm mạnh cả về thuê bao lẫn doanh thu.

Theo kết luận thanh tra về việc chấp hành quy định của pháp luật về quản lý, sử dụng vốn, tài sản tại VNPT do Thanh tra Chính phủ thực hiện và công bố kết quả mới đây, công tác quản lý, sử dụng vốn, tài sản của VNPT còn nhiều thiếu sót, sai phạm trong đầu tư mua sắm và đầu tư tài chính.

Đặc biệt trong công tác đầu tư, hiệu quả đầu tư thấp, gây thất thoát và lãng phí. Bên cạnh đó, các đơn vị hạch toán phụ thuộc VNPT đã bộc lộ nhiều hạn chế trong quản lý, thiếu tự chủ trong kinh doanh, đánh giá thiếu chính xác, khách quan về hiệu quả kinh doanh và quản lý sử dụng vốn, tài sản.

Ngược lại một cựu lãnh đạo của VNPT đã chỉ ra hai điểm mạnh của Viettel: bản lĩnh người lính trong kinh doanh và chiến lược đi sâu đầu tư phát triển công nghệ kỹ thuật trong ngành viễn thông. Viettel đã đi sâu phát triển công nghệ chiếm lĩnh thị trường nông thôn rộng lớn của Việt Nam, làm bàn đạp vươn ra các nước.

Trong khi đó, theo TS. Nguyễn Minh Phong, chuyên gia kinh tế cao cấp, Viện Nghiên cứu phát triển kinh tế - xã hội Hà Nội, hai nguyên nhân chính giúp Viettel vươn lên mạnh mẽ là việc tập đoàn này có đội ngũ lãnh đạo năng động, cập nhật những tiêu chuẩn và những mô hình quản lý của thế giới.

Còn với VNPT, ông Phong cho rằng, VNPT bị ảnh hưởng doanh thu do mạng điện thoại cố định giảm là hoàn toàn đúng. Để phát triển, VNPT cần phải phát triển mạnh hơn những lợi thế của mình, cụ thể là mạng Internet. Internet là điểm mạnh của VNPT, nhưng lâu nay không được đầu tư, nâng cấp phát triển, nên thị phần dần bị các đơn vị khác chiếm lĩnh.

Có thể thấy, chiến thắng trong ngắn hạn chắc chắn thuộc về Viettel. Tuy nhiên, xã hội chờ đợi sự thay đổi bởi có ý kiến cho rằng cuộc đua giành ngôi vị dẫn đầu thị trường viễn thông Việt Nam trong 3 - 5 năm nữa có thể vẫn là một ẩn số, bởi VNPT có thể sẽ có nhiều thay đổi sau quá trình tái cấu trúc hiện nay.
Phương Nguyên (Tổng hợp)
Theo Đát Việt:
http://www.baodatviet.vn/kinh-te/thi-truong-doanh-nghiep/201308/chien-luoc-cua-viettel-khien-vnpt-thay-tuong-giua-dong-2352061/

Công ty mẹ VNPT sẽ chuyên đầu tư tài chính?

Công ty mẹ VNPT sẽ chuyên đầu tư tài chính?

Theo VNPT, trong giai đoạn 2012 - 2015, công ty mẹ hoạt động theo mô hình công ty trách nhiệm hữu hạn một thành viên 100% vốn của nhà nước, trực tiếp quản lý hạ tầng mạng trục, điều hành sản xuất kinh doanh các dịch vụ chủ lực, dịch vụ có lợi nhuận cao như di động, băng rộng, cố định và các dịch vụ giá trị gia tăng và đầu tư tài chính, gồm các công ty con do Nhà nước sở hữu 100% vốn điều lệ.
Đồng thời chuyển đổi VNPT các tỉnh, thành phố thành các công ty TNHH một thành viên, có chức năng kinh doanh các dịch vụ cố định, di động, băng rộng và các dịch vụ giá trị gia tăng trên 63 tỉnh, thành phố…
Trong lộ trình tái cấu trúc, Tập đoàn Bưu chính Viễn thông Việt Nam (VNPT) đưa ra những giai đoạn chuyển đổi tương đối khác nhau về chức năng, nhiệm vụ và vai trò của Công ty mẹ VNPT.

Tuy nhiên, đến giai đoạn từ 2016 - 2020, tập đoàn này cho biết thực hiện cơ bản xong việc “công ty hóa” hầu hết các đơn vị trực thuộc công ty mẹ và chuyển đổi công ty mẹ thành công ty chuyên thực hiện đầu tư tài chính.
Như vậy, rõ ràng, đây là bước chuyển đổi rất cơ bản về vai trò và chức năng của Công ty mẹ VNPT.
Trong mô hình tái cơ cấu, giai đoạn từ 2016, các công ty con 100% vốn nhà nước của VNPT sẽ trực tiếp thực hiện tổ chức kinh doanh theo 3 lớp gồm: công ty hạ tầng mạng, công ty phát triển dịch vụ, và các công ty kinh doanh. Riêng công ty mẹ sẽ đảm nhận quản lý và đầu tư tài chính.
Đồng thời, giai đoạn này, VNPT sẽ xây dựng triển khai phương án cổ phần hóa Công ty mẹ VNPT theo chỉ đạo của Thủ tướng Chính phủ.
VNPT cho biết, quá trình tái cơ cấu tập đoàn với sự hình thành của các đơn vị sản xuất kinh doanh độc lập hoạt động theo mô hình các công ty TNHH một thành viên, công ty cổ phần, quan hệ với nhau trên cơ sở các hợp đồng kinh tế theo quy định của Luật Doanh nghiệp, các văn bản hướng dẫn thi hành…
Cũng trong đề án tái cấu trúc, VNPT hình thành Tổng Công ty Hạ tầng mạng viễn thông VNPT - Net trực thuộc Công ty mẹ với chức năng nhiệm vụ là phát triển, quản lý thống nhất, đồng bộ hạ tầng viễn thông, công nghệ thông tin, bao gồm đường trục trong nước và quốc tế, mạng băng rộng, mạng truyền số liệu, hệ thống qua vệ tinh Vinasat - 1, Vinasat - 2; thực hiện nhiệm vụ tối ưu hóa mạng lưới, đầu tư, xây dụng, khai thác, kinh doanh hạ tầng.
Ngoài ra, đề án cũng xác định lộ trình thoái vốn đến năm 2015 tại các doanh nghiệp hoạt động không hiệu quả hoặc không nằm trong lĩnh vực ưu tiên phát triển của VNPT. Với số vốn điều lệ là 72.237 tỷ đồng, tính đến ngày 31/12/2011, tổng vốn đầu tư ra ngoài doanh nghiệp của VNPT chiếm 3,8% vốn điều lệ, trong đó, 2,5% là đầu tư trong lĩnh vực kinh doanh chính, 1,3% là ngoài lĩnh vực kinh doanh chính.
Dù vậy, theo kiến nghị của VNPT, Nhà nước cần điều chỉnh, quy định thống nhất về mô hình tổ chức, quản lý điều hành của các tập đoàn kinh tế nhà nước, hạn chế tiến tới xóa bỏ khái niệm “đặc thù của doanh nghiệp”.
Theo Đất Việt: