Cơn bão tăng giá với sang
chấn đầy tai biến đang đẩy xã hội Việt Nam vào một vòng xoáy mới, tiếp nối
chuỗi vòng xoáy mà nó đã kết dính suốt gần ba năm suy thoái kinh tế qua.
Chỉ ít lâu sau kỳ họp quốc
hội vào tháng 5/2013, mặt hàng xăng dầu đã được Bộ công thương, Bộ tài chính và
một trong những nhóm lợi ích độc quyền nhất Việt Nam là Tập đoàn xăng dầu
Petrolimex kích động đến ba lần tăng giá.
Cũng song trùng với quy
luật bài trùng, người anh em sinh đôi của Petrolimex là Tập đoàn điện lực Việt
Nam – EVN – đã ngay lập tức đẩy giá điện lên 5%.
Hành động mang hàm ý bất
chấp này càng làm nổi rõ một quy luật kinh tế - chính trị: giá giảm vào trước
và trong các kỳ họp quốc hội, nhưng lại tăng vọt “lên một tầm cao mới” sau khi
cánh cửa hội trường dân cử khép lại.
Mối lo thường trực của
người dân đã có cơ sở để biến thành linh cảm thật tệ: không lúc này thì lúc
khác, nhóm lợi ích sẽ không bỏ cuộc và vẫn sẽ tiếp tục theo đuổi lộ trình tăng
giá điện và xăng dầu.
Trong khi đó, không có gì
giấu nhẹm mãi được, có vẻ cuối cùng Ban tuyên giáo trung ương cũng phải làm ngơ
để báo chí đưa tin về hàng loạt vụ nhảy cầu quyên sinh vì nguyên do bức bách
tài chính. Cái nghèo dân sinh chưa bao giờ quyện gắn với vô cảm quan chức đến
mức này, vào buổi giao thời đầy tính định mệnh như thế này của dân tộc.
Nhưng bất chấp phản ứng của
đại đa số các tầng lớp nhân dân, giai tầng lợi ích ở Việt Nam vẫn tiếp tục
chiến dịch “bù lỗ vào dân”. Những tin tức mới nhất cho thấy với đợt tăng giá
5%, EVN đã có được thêm 3.000 – 4.000 tỷ đồng. Tuy nhiên, một quan chức cao cấp
ngành điện lực vẫn than thở là tập đoàn này còn “thiếu ít nhất 8.000 tỷ đồng
nữa”, tương ứng với khả năng EVN phải tăng 15-20% giá điện trong năm nay.
So với con số lỗ còn treo
đến 34.000 tỷ đồng do đầu tư trái ngành vào chứng khoán, bất động sản, bảo hiểm
bị phát hiện vào cuối năm 2011 và như một công bố chẳng đặng đừng vào đầu năm
2013, cho tới nay EVN đã “thanh lý” được một phần, nhờ vào thao tác dùng giá
điện “thanh toán” lên đôi vai gày guộc của nhân dân.
Xăng dầu và điện tăng cũng
ngay lập tức kích thích giá các mặt hàng khác cùng phi mã. Chỉ ít ngày sau khi
tăng giá xăng dầu và điện, hàng loạt mặt hàng rau quả ở miền Tây Nam Bộ đã tăng
từ 10-30%. Còn tại các đô thị, giá sữa đương nhiên là một thứ hàng không thể
không tăng, làm khốn khó thêm cho đời sống người dân trong cơn bão suy thoái.
Chính phủ không vô can
Không thể nói Chính phủ vô
can trong toàn bộ câu chuyện tăng giá điện và xăng dầu.
Giá điện lại vừa tăng ở
Việt Nam
Bất chấp nạn suy thoái kinh
tế kinh niên và phản ứng của người dân, các nhóm lợi ích xăng dầu và điện lực
vẫn đang hứa hẹn sẽ còn tiếp tục tăng giá trong năm nay và cả cho năm sau -
2014, tăng đến khi nào toàn bộ số lỗ do đầu tư trái ngành những năm về trước
được thanh toán trên đầu người dân.
Bất chấp “những cố gắng của
toàn bộ Chính phủ” trong cuộc chiến chống lạm phát, những tác động được giới
quan chức thống kê Việt Nam xem là “tăng giá điện và xăng dầu không ảnh hưởng
nhiều đến lạm phát” liệu còn có ý nghĩa gì khi giá nhiều mặt hàng đã tăng phi
mã tại các chợ và cửa hang?
Thay thế cuộc chiến này
bằng một cuộc chiến khác, phải chăng điều mà Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng từng
diễn trình mong muốn - cuộc chiến chống các nhóm lợi ích - đang có nguy cơ bị
chính các nhóm đặc quyền đặc lợi này diễn đạt theo một cách hoàn toàn trái
ngược?
Nhưng cảnh sắc trái ngược
như thế lại thường được lịch sử chứng thực ở những quốc gia không độc quyền.
Vào tháng 2/2013, trước hành vi tăng mạnh giá điện của hai nhà phân phối điện
lực là Công ty CEZ và Evergo-Pro và Công ty EVN, hàng chục ngàn người dân
Bungaria đã đổ ra đường biểu tình, đẩy cao nguy cơ một cuộc bạo động đẫm máu.
“Tôi sẽ không tham gia vào
một chính phủ mà ở đó cảnh sát có quyền được đánh đập người dân. Chúng tôi cũng
có danh dự và lòng tự trọng riêng của mình. Nhân dân đưa chúng tôi lên nắm
quyền và chúng tôi sẽ trao trả lại quyền lực cho họ” - Thủ tướng Boiko Borisov
khẳng định trước Quốc hội nước này. Chỉ sau đó một tháng, chính phủ Bungaria đã
quyết định từ chức.
Dân chúng?
Còn ở Việt Nam và ứng với
một lịch sử độc quyền về nhiều phương diện, nhân dân sẽ biểu cảm ra sao?
Sức chịu đựng của người dân
Việt Nam là rất cao, đặc biệt trong thời chiến tranh. Nhưng sau khi chiến tranh
đã trôi qua gần bốn chục năm và thế đặc quyền cũng có chừng ấy thời gian để tác
quái, không ai có thể nói trước được điều gì.
Vào kỳ họp quốc hội tháng
5/2013, lồng trong bối cảnh nền kinh tế suy thoái thảm trạng cùng trào lưu
thăng hoa của các nhóm lợi ích và nạn tham nhũng, thái độ im lặng của các đại
biểu quốc hội đã khiến cho dư luận người dân thất vọng.
"Một quy luật tâm lý xã hội khác đang hình thành ngày càng sống động:
giá độc quyền càng tăng, sức chịu đựng của người dân càng tiệm cận với giới hạn
cuối cùng. "
Tuy nhiên, một hiệu ứng tâm
lý xã hội đã bất ngờ xảy ra vào cuộc bỏ phiếu tín nhiệm lần đầu tiên trong lịch
sử quốc hội: đa số phiếu tín nhiệm thấp được các đại biểu quốc hội dồn cho giới
quan chức chính phủ – những người phải chịu trách nhiệm trực tiếp về khả năng
điều hành kém cỏi.
Không phát biểu không có
nghĩa là không hành động. Và chỉ hành động nếu có cơ hội – đó là điều mà nhiều
đại biểu quốc hội, dù phải rơi vào tình thế lắng tiếng vì một số lý do nào đó,
nhưng đã bộc lộ qua một phản ứng có tính kết tủa bằng vào lá phiếu của mình.
Vậy còn thái độ người dân
đối với Chính phủ thì sao?
E rằng, phản ứng của người
dân sẽ khác và còn khác nhiều với khối quan chức quốc hội. Một quy luật tâm lý
xã hội khác đang hình thành ngày càng sống động: giá độc quyền càng tăng, sức
chịu đựng của người dân càng tiệm cận với giới hạn cuối cùng. Tâm lý chịu đựng
đang dần chuyển sang tâm lý phản ứng và có thể cả phản kháng.
Ai cũng biết rằng, đến một
thời điểm nào đó, khi tâm lý chịu đựng đã vượt qua tâm trạng sợ hãi, những
người dân khốn khổ nhất sẽ bắt đầu tập hợp với nhau, tạo thành tiền đề phản ứng
công khai đầu tiên như người dân Bungaria đã làm.
Những cuộc biểu tình công
khai đối với chính phủ cũng từ đó mà sinh sôi, có thể kéo theo tình hình mất
kiểm soát, để sau đó không ai có thể lường được hậu quả sẽ ra sao.
Lẽ nào Chính phủ và Thủ
tướng Nguyễn Tấn Dũng còn quá chủ quan với cận cảnh mất mát ấy?
Bài viết thể hiện quan điểm và văn phong của tác giả, một nhà
báo tự do ở TP Hồ Chí Minh.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét