Đây là lần
đầu tiên Việt Nam có án tử hình tham nhũng kể từ năm 1950.
Dương Chí
Dũng và Mai Văn Phúc bị tuyên án tử hình. Tiếng nức nở của vài gia
đình lạc lõng trong tiếng hoan hô của muôn vạn người khác!
Dẫu sao
cũng mạng người. Trước hết tôi xin chia sẻ nỗi đau thương với người
thân hai tử tội.
Mạng người
hết sức quý giá. Nhưng kỷ cương của đất nước, sự nghiêm minh của
pháp luật, lẽ công bằng của Trời Đất còn quý hơn nhiều.
Nghĩ đến
người dân quanh năm suốt tháng làm lụng đầu tắt mặt tối, đổ mồ hôi,
sôi nước mắt, chắt bóp cả đời cũng không bằng được một mẩu móng tay
mà Dương Chí Dũng và đồng bọn sung sướng hưởng thụ ai mà không sôi
máu?
Nghĩ đến
vùng sâu trăm ngàn thiếu thốn, dân nghèo cơm chưa đủ ăn, người bệnh
nặng không tiền mua thuốc, công nhân viên chức giật gấu vá vai, đồng
bào thiên tai thiếu tiền cứu trợ còn họ tiêu hoang hàng trăm tỷ ai mà
chẳng ứa gan?
Thế nên bản
án phán ra biết bao người vui lòng hả dạ.
Tin được không?
Ông Nguyễn
Bá Thanh đã đích thân đến theo dõi phiên tòa xử Dương Chí Dũng
Có một
thực tế là án tử hình ở Việt Nam năm nào cũng có nhưng tử hình vì
tham nhũng thì phải đến sau 63 năm mới có!
Mà đâu phải
Việt Nam là xứ sở thanh liêm gì cho cam mà 'nhung nhúc một bầy sâu',
'ăn không chừa cái gì của dân' như lời các vị lãnh đạo đã thừa
nhận.
Dễ hiểu vì
sao không ít người cho rằng sẽ có 'phúc thẩm, giảm án', sẽ được
'ngồi tù, ân xá', rồi sẽ sớm 'về nhà, hưởng thụ'.
Có người
còn nói ngày nào còn Dương Chí Dũng thì họ còn chưa tin có chuyện
tử hình.
Cá nhân tôi
tin rằng Đảng đang thật sự có quyết tâm chống tham nhũng, ít nhất
cũng vì sự tồn vong của Đảng vào lúc này.
Tham nhũng
tràn lan - lòng dân phẫn nộ thế nào chắc chính quyền hiểu rõ, cho
nên hai mạng người vào lúc này quả rất đúng lúc để xoa dịu lòng dân
đang sục sôi.
Có người
cho rằng chính quyền đang dùng kế 'Tào Tháo mượn đầu Vương Hậu'. Tôi
thì không nghĩ như vậy.
Đây là
chuyển biến lớn từ sau khi công cuộc chống tham nhũng của Đảng đi vào
quy củ: Ban Chỉ đạo phòng chống tham nhũng tái cơ cấu, Ban Nội chính
tái lập, Nguyễn Bá Thanh ra Ba Đình.
Tám 'đại
án' đã được khoanh vùng. Vinalines mới chỉ là mở màn. Sẽ còn nhiều
màn nữa. Sẽ có nhân vật từng là ủy viên Trung ương Đảng như ông Trần
Xuân Giá ra công đường. Hứa hẹn sẽ có nhiều gay cấn để mọi người
theo dõi.
Trong bối
cảnh đó, ông Nguyễn Bá Thanh đi Trung Quốc tiếp xúc với Ban kỷ luật
và Ban Chính pháp của nước này trong lúc họ đang có chiến dịch đánh
cả 'ruồi và hổ' - nghe phong thanh đụng đến cả cựu ủy viên Thường vụ
Bộ Chính trị.
'Phiên tòa của Đảng'
Đến nay cái
ụ nổi này được cho là đã làm tiêu tan của Nhà nước trên 500 tỷ đồng
Rõ ràng
Đảng đang hành động. Tôi cho rằng đây là nỗ lực đáng hoan nghênh và
khích lệ.
Xét hệ
thống ở Việt Nam 'tam quyền như một', quyền nào cũng là quyền của
Đảng, thì chắc chắn trong vụ án to như Vinalines không tránh khỏi bàn
tay chỉ đạo của Đảng.
Ông Nguyễn
Bá Thanh đã đến dự Tòa. Chứng tỏ Đảng giám sát rất sát sao. Đảng
đã quan tâm sát sao mà không chìa tay vào mới lạ.
Cho nên bản
án không hoàn toàn khách quan mà ít nhiều thể hiện ý chí của Đảng.
Tòa chỉ xử những gì Đảng muốn xử và dân chỉ biết những gì Đảng
muốn cho dân biết.
Có những
điều tôi muốn biết rõ hơn nhưng theo dõi phiên tòa tôi cảm thấy tù mù
hơn.
Đầu dây mối
nhợ của tất cả mọi việc 'tham ô' và 'làm trái' là cái ụ nổi 83M.
Nhưng căn
nguyên của ụ nổi này là Dự án Nhà máy sửa chữa tàu biển phía Nam.
Phải có dự án này thì mới được nhập về ụ nổi dùng trong việc sửa
chữa tàu thuyền.
Dự án này
từ đâu mà có? Các cấp có thẩm quyền có biết, có phê duyệt hay
không?
Có hai điểm
cần lưu ý trong lời khai của Dương Chí Dũng về dự án này.
Dương Chí
Dũng cho là mình đã bị cấp dưới 'qua mặt' trong thương vụ ụ nổi 83M
Trong lời
nói cuối cùng trước Tòa được báo Tuổi Trẻ dẫn lại, Dương Chí Dũng
nói: "do nhận thức của Hội đồng quản trị Vinalines hiểu về dự án đầu tư
nhà máy sửa chửa tàu biển Phía Nam đã được Chính phủ và Bộ Giao thông vận tải
đồng ý".
Bị cáo
Dũng và toàn thể hội đồng quản trị đều hiểu là dự án đã được
đồng ý. Vậy thì có căn cứ gì để họ 'tưởng là' như thế? Vấn đề
này Tòa chưa làm rõ.
Thứ hai,
trong một lời khai của bị cáo Dũng trong phiên xử đầu tiên được báo
chí trong nước dẫn lại rộng rãi, ông nói 'có sai nhưng nay mới biết'.
Cái 'sai' mà bị cáo nói ở đây là mua ụ nổi khi dự án nhà máy 'vẫn chưa được phê duyệt'.
Cái 'sai' mà bị cáo nói ở đây là mua ụ nổi khi dự án nhà máy 'vẫn chưa được phê duyệt'.
Lẽ nào một
công chức cao cấp như ông Dũng cùng toàn thể Hội đồng quản trị lúc
đó lại không thấy cái 'sai' này - cái 'sai' mà các điều tra viên đều
biết?
Ông Dũng
cũng được Tuổi Trẻ dẫn lời nói là đã 'báo cáo về dự án nhà máy
sửa tàu với Chính phủ và Bộ Giao thông vận tải'. Đã báo cáo nhưng
phản hồi thế nào? Nếu cấp trên không gật đầu với dự án thì Hội
đồng Quản trị Vinalines có dám xúc tiến mua ụ nổi không?
Cho 'có sai
nhưng nay mới biết' là một câu nói đầy ẩn ý của Dương Chí Dũng
khiến người khác không khỏi nghi ngờ.
Ụ nổi và mớ rau
Ông Dương Chí
Dũng được đưa lên ghế cục trưởng khi Vinalines bắt đầu bị thanh tra.
Một điểm
khác cũng khiến tôi nghi ngờ là tại sao Tòa lại tranh cãi quyết liệt
về chuyện cái 83M ấy là ụ nổi hay tàu biển.
Ở đây cần
nhắc lại là Thủ tướng Chính phủ từng có nghị định không cho phép
nhập về tàu biển quá 15 tuổi. Nếu 83M là tàu biển thì rõ ràng ban
lãnh đạo Vinalines cùng toàn bộ đăng kiểm và hải quan đã làm trái
lệnh thủ tướng.
Theo tường
thuật của báo chí trong nước thì việc định nghĩa 83M thế nào là
một điểm tranh luận gay gắt nhất tại tòa mà cả hai bên xử và bên bị
xử không ai nhượng bộ.
Tôi không
hiểu về chuyên môn hàng hải nên không dám có ý kiến, nhưng tôi thấy
lạ là những người nắm rõ nhất về vấn đề này là những chuyên gia trong
lĩnh vực hàng hải, đăng kiểm, hải quan mà vẫn không cãi lại quan
Tòa!
Tôi không có
mặt tại tòa nên không biết được Tòa định nghĩa 83M là tàu biển thì
có dẫn ra các yếu tố kỹ thuật gì để giải thích hay không chứ không
thể nói một cách chắc nịch nhưng hồ đồ là 'ụ nổi 83 M không phải
là tàu biển thì là mớ rau à?'.
Về phía
đăng kiểm và hải quan, tôi hồ nghi là họ gây án vì động cơ gì? Cáo
trạng không hề nhắc đến việc họ có nhận được cắc bạc nào không. Họ
thừa biết nhập ụ nổi đó về sẽ gây thiệt hại lớn cho tài sản quốc
gia mà vẫn cho qua không vì tư lợi gì cả thì thật khó hiểu!
Một điểm
nghi vấn nữa là giải thích như thế nào về dáng vẻ bình thản, ung
dung tự tại của Dương Chí Dũng trong suốt phiên tòa?
Rõ ràng khi
bị nghị án và tuyên án tử hình thì ông ta vẫn dửng dưng như không,
không hề mảy may xúc động. Ông ta là người sắt đá chăng?
Tử hình
thì không sợ, vậy tại sao chỉ mới nghe sẽ bị truy tố và bị bắt thì
đã 'lo sợ, hoảng loạn' rồi bỏ chạy như lời ông ta khai trước Tòa?
Nhân vật bí ẩn
Dương Tự
Trọng sắp ra tòa vị tội tổ chức cho anh trai trốn ra nước ngoài
Một vấn đề
quan trọng nhưng tiếc là chỉ được đề cập thoáng qua là 'ai là người
mật báo tin cho Dương Chí Dũng bỏ trốn?'
Bị cáo
Dũng quyết không khai nhưng nói là đã khai với cơ quan điều tra rồi.
'Đã khai rồi' nhưng đến giờ này khi chuẩn bị xét xử vụ 'tổ chức cho
Dương Chí Dũng bỏ trốn' mà vẫn chưa chính thức truy tố ai về tội
'tiết lộ bí mật' thì hơi lạ.
Dù không
biết người mật báo cho ông Dũng là ai, nhưng tôi tin rằng người bí ẩn
này phải là người có chức trách cao nên mới nắm được thông tin mật
như thế. Hơn nữa người này biết rõ Dương Chí Dũng phạm tội và muốn
ông ta bỏ trốn.
Rõ ràng khi
báo tin này người báo tin đang mạo hiểm phạm một tội lớn. Nếu ai đó
nghĩ rằng ông Dũng vô tội thì họ sẽ không mạo hiểm như vậy.
Nhưng có
thể bạn bè thân hữu hoặc ai đó chịu ơn nhà họ Dương 'vì nghĩa diệt
thân' chăng? Nhưng một lần nữa, để báo tin này thì người đó phải
biết ông Dũng có tội, tức là phải rất gần gũi với ông ta. Người
gần gũi với bị cáo thì có thể tiếp cận thông tin điều tra hay không?
Việc bị
cáo bỏ trốn khác nào đã thừa nhận tội trạng, nhất là một người
có trình độ tiến sỹ như ông Dũng sao lại không hiểu điều đó?
Dù bị cáo
Dũng có kêu oan như thế nào đi nữa thì tôi vẫn tin rằng ông ta có tội.
Không phải vì quá trình xét xử của Tòa mà những chứng cứ rõ ràng
trước mắt.
Cái ụ nổi
hay tàu biển gì đó còn sờ sờ ra đó và vẫn tiếp tục 'bốc mùi hôi
thối', hai căn hộ cao cấp trị giá 10 tỷ bị cáo Dũng mua cho bồ nhí
bằng tiền mà vợ ông nhận là của mình mà khó có thể tin được có
người vợ tốt đến mức đã không ghen lại còn bỏ số tiền lớn như vậy
để mua cho vợ bé của chồng không những một mà hai căn hộ.
Các bị cáo
Trần Hải Sơn và Trần Hữu Chiều cũng đã bán tài sản đền cho Nhà
nước. Nếu không tham ô thì họ có bỏ tiền túi ra đền không? Bị cáo
Chiều chỉ có vai trò nhỏ trong thương vụ 83M còn được chia thì các
ông Dũng, Phúc có phần không?
Không hợp vai?
Rõ ràng,
trong vụ án Vinalines, thông qua Tòa án, Đảng đang đóng vai Bao Công bảo
vệ sự nghiêm minh của pháp luật.
Thế nhưng,
xét kỹ ra thì vị 'Bao Công' này không thể vô can mà đứng ra đảm bảo
công bình cho được.
Đảng không
thể xét xử một sai lầm mà chính Đảng cũng góp phần tạo ra sai lầm
đó. Đảng xử tội Dương Chí Dũng thì ai xét lỗi của Đảng đây?
Ở đây tôi
muốn nhắc lại câu nói mà Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng từng trả lời
trước Quốc hội khi được hỏi về việc từ chức: "Nhiệm vụ là do
Đảng giao phó".
Vậy khi
Dương Chí Dũng bị xử tội, ông ấy cũng có thể nói là 'do Đảng giao'
được vậy?
"Trách Dương Chí Dũng tham thì cũng phải
trách cái cơ chế đã tạo điều kiện cho cái tham đó hoành hành thì
mới công bằng"
Trước hết,
phải khẳng định rằng Dương Chí Dũng phạm tội thì trước hết là do
chính bản thân ông ấy. Ông chỉ có thể tự trách mình tham lam mà thôi.
Tuy nhiên,
một người sinh ra và lớn lên trong hệ thống của Đảng, được Đảng đào
tạo, đề bạt, cất nhắc và còn đại diện đảng viên dự Đại hội Đảng
lại phạm sai lầm nghiêm trọng thì Đảng không tránh khỏi trách nhiệm.
Dương Chí
Dũng có thật sự tham ô hay không hay chỉ là 'không biết, không quan tâm,
không can thiệp' trong vụ ụ nổi như lời ông ta kêu oan trước tòa thì
cũng vẫn đáng thương cho tài sản của nhân dân: hoặc là bị bu vào xâu
xé hoặc là bị mặc kệ chẳng ai ngó ngàng!
Ở đây tôi
muốn đặt hai dấu hỏi lớn.
Mai Văn Phúc
nói ông ăn chia gì trong vụ mua ụ nổi 83M
Nếu như ông
Dũng không là chủ tịch doanh nghiệp Nhà nước mà là một công ty tư
nhân hay cổ phần thì ông ta có sẵn sàng trả 9 triệu để mua món hàng
5 triệu hay không trong khi số tiền đó hoặc là của ông ta hoặc là của
các cổ đông khác?
Nếu như
không phải Dương Chí Dũng mà là một ai khác trong trường hợp ông ta
thì của cải để như thế, lấy bỏ vào túi dễ như thế trong khi đồng
lương công chức đời nào sắm được nhà đẹp xe sang thì có tham ô hay
không?
Cái đó còn
tùy vào mỗi người. Nhưng vụ hôi bia ở Biên Hòa cho thấy lòng tham là
bản năng trong mỗi con người. Nó trỗi dậy trước khi chúng ta dùng lý
trí để kiềm chế.
Mà của cải
của Nhà nước, đồng tiền xương máu của nhân dân không thể đặt vào yếu
tố may rủi - trông chờ vào liêm sỉ của người được giao giữ của được
mà đến 99% là rủi.
Cho nên
trách Dương Chí Dũng tham thì cũng phải trách cái cơ chế đã tạo
điều kiện cho cái tham đó hoành hành thì mới công bằng.
Lỗ hổng nghiêm trọng
"Tôi thì nghĩ cha ông hy sinh gây dựng chính
quyền không có nghĩa con cháu được quyền dựa vào chính quyền đó mà
hưởng thụ chứ đừng nói là ăn tàn phá hại."
Nhưng nếu
nói 'Đảng không hợp vai' để xử Dương Chí Dũng thì chả lẽ ở các
nước khác quan chức tham ô thì chính quyền cũng không thể đứng ra xử
được sao?
Hệ thống tư
pháp của người ta độc lập không có sự can thiệp của chính quyền.
Bản thân Đảng cầm quyền mà cán bộ họ có lỗi nặng như vậy thì tất
sẽ không yên với đảng đối lập ở Quốc hội và cũng sẽ không yên với
người dân trong lần bầu cử sau.
Cứ nhìn
vào các câu trả lời của đại diện các bộ chúng ta sẽ thấy hệ thống
doanh nghiệp Nhà nước của chính quyền có lỗ hổng nghiêm trọng đến
mức nào.
Khi Tòa hỏi
Bộ Tài chính có kiểm tra hoạt động của Vinalines không thì đại diện
bộ này được dẫn lời nói là 'không nắm được, không phát hiện và
cũng không nhận được báo cáo'.
Thật không
còn có câu trả lời nào có trách nhiệm hơn!
Bộ Giao
thông-Vận tải cũng chẳng thua kém khi đại diện của họ nói 'họ không
có quyền giám sát trực tiếp' mà phải là Thanh tra Chính phủ. Huề
vốn!
Vinalines
từng được trông đợi là trụ cột trong chiến lược kinh tế biển của
Việt Nam
Vậy thì cơ
quan nào có trách nhiệm quản lý số tiền hàng ngàn tỷ của dân đây?
Tiếc là Thanh tra Chính phủ không có mặt tại Tòa để coi câu trả lời
của họ đi đến đâu.
Mà nếu
thật sự như Bộ Giao thông nói, một cơ quan quản lý ngành dọc của
Vinalines mà không có trách nhiệm giám sát họ khó tránh khỏi các
lãnh đạo Vinalines có thể thò tay lấy tài sản của Nhà nước dễ như
lấy đồ vật trong túi!
Nhưng lỗ
hổng lớn không chỉ có một.
Trong lời
nói cuối trước Tòa, bị cáo nào cũng kể gia đình có công hay nhân
thân tốt. Riêng Dương Chí Dũng thì 'gia đình nội ngoại hai bên đều là
cách mạng'.
Tôi không rõ
là khi những bị cáo này đem sự hy sinh của ông cha ra hòng gỡ gạc
chút ít tội lỗi thì họ có xấu hổ không?
Tôi thì
nghĩ cha ông hy sinh gây dựng chính quyền không có nghĩa con cháu được
quyền dựa vào chính quyền đó mà hưởng thụ chứ đừng nói là ăn tàn
phá hại.
Các bị cáo
Vinalines đều có gốc gác. Các doanh nghiệp Nhà nước cũng đầy những
người có gốc gác như thế. Mà đây là thành phần dễ sinh hư hỏng vì
đa phần sẵn có tâm lý ỷ lại vào công lao tiền nhân.
Bổ nhiệm ra sao?
Các lãnh
đạo ở Vinalines được tuyển chọn như thế nào?
Dựa vào
thành tích gì mà Dương Chí Dũng lên làm người lãnh đạo cao nhất tại
Vinalines, nắm số vốn mấy ngàn tỉ, nhân lực mấy ngàn người cùng mấy
chục công ty?
Ông ta có
dày dạn thương trường không? Có đề ra được chiến lược kinh doanh trước
khi lên nắm quyền không? Có cạnh tranh với ứng viên khác không?
Các tập
đoàn lớn trên thế giới đều tuyển dụng giám đốc điều hành (CEO) một
cách công khai, minh bạch và cạnh tranh để chọn được người giỏi nhất,
thậm chí cả người nước ngoài, để yên tâm trao gửi tài sản. Người
được chọn phải làm việc với tinh thần trách nhiệm cao nhất vì nếu
anh làm không xong sẽ bị sa thải.
Còn lãnh
đạo các tập đoàn, các tổng công ty ở Việt Nam hiện nay có bao nhiêu
người xuất thân từ quan chức bàn giấy? Quá trình bổ nhiệm họ dựa
vào tiêu chuẩn và quy trình thế nào có ai biết không? Trong khi những
vị trí đấy đều béo bở không ít người thèm thuồng.
"Hoặc là Đảng bất lực trước nạn tham
nhũng tràn lan để ảnh hưởng đến sự tồn vong của chế độ, hoặc là
Đảng phải xử lý nặng tay với nhiều án tử hình cho cán bộ của
mình. Đằng nào Đảng cũng đau đớn cả!"
Nói tóm
lại nếu không có cơ chế giám sát chặt chẽ, không có cơ chế tuyển
chọn người công bằng thì các doanh nghiệp nhà nước không khác nào
những cái ổ đầy tiền giao vào tay con ông cháu cha tha hồ kiếm chác.
Cứ cách
dùng người như thế thì ngoài kia còn bao nhiêu Dương Chí Dũng nữa
trong hệ thống? Cứ ăn tiền dễ như thế thì bao nhiêu tiền của dân đã
bị ăn hết rồi?
Đất nước
còn nghèo muốn chi tiêu thêm cái gì cũng khó trong khi các doanh nghiệp
nhà nước đã sai từa lưa lại còn phá nát tiền của dân mà Đảng không
những không bỏ mà còn cho giữ vai trò chủ đạo và còn nói là dân
muốn thế thì thật sự tôi không thể nào hiểu nổi.
Nếu còn duy
trì hệ thống như hiện nay thì chắc chắn sẽ còn nhiều Dương Chí Dũng
nữa. Hoặc là Đảng bất lực trước nạn tham nhũng tràn lan để ảnh
hưởng đến sự tồn vong của chế độ, hoặc là Đảng phải xử lý nặng
tay với nhiều án tử hình cho cán bộ của mình. Đằng nào Đảng cũng
đau đớn cả!
Nguyễn Lễ
Theo BBC:
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét